Trường Kiếm Cười Đuổi Nấm - Đại Kết Cục 1

Bầu trời xanh thẳm, ánh mắt trời gay gắt lại không quá chói mắt, sinh cơ ở trấn nhỏ vẫn dư dả như trước, trong không khí ngập tràn hương trà nhàn nhạt, thấm vào ruột gan.

Lúc này đang buổi trưa, trên đường phố chỉ có vài người bán rong bày quầy, trong quán cũng không có bao nhiêu khách. Thời gian này đa phần mọi người đều đã về nhà hoặc ở tửu lâu dùng bữa, cũng không có mấy ai ra ngoài dùng trà, chưởng quầy tính toán vài thứ, một cơn buồn ngủ đánh tới, liền ngồi trên ghế, nghỉ ngơi một lát.

"Khụ khụ."

Đột nhiên ngoài của vang lên một tiếng ho nhẹ, chưởng quầy đứng phắt dậy, thấy một lão giả mặc áo xám đang chống gậy, bên tay phải là một tiểu nha đầu xinh xắn, nàng mặc y phục xanh nhạt, chỉ mới mười hai mười ba tuổi, đang cẩn thận đỡ lão nhân qua khỏi bục cửa.

Ông ta vui vẻ ra mặt, lớn tiếng chào: "Hoàng lão gia, cuối cùng ngài đã về rồi."

Lão giả gật đầu, hai ba người trong quán trà còn đang buồn ngủ thì chợt nghe thấy tiếng của chưởng quầy, cũng vui mừng nhìn về phía cửa.

"Gia gia, chậm một chút." Lục y thiếu nữ nói, chất giọng như hoàng anh xuất cốc. Chưởng quầy nhận lấy tay nải trên tay thiếu nữ, cười nói: "Nha đầu Hỉ Trúc này đúng là có lòng."

Hoàng lão gia cười ha ha một tiếng, ông ngồi gần chỗ cửa sổ, lập tức có người tiến lên vây quanh.

"Lão gia tử, hạn hán ở Lâm trấn thế nào rồi?"

Hoàng lão gia lắc đầu một cái, thở dài: "Hoa màu mất ráo... đường lên núi còn có cường đạo thường lui tới, năm nay rất thảm..."

Mấy người im lặng, lại rảnh rỗi tám chuyện vài câu, quán trà dần nhiều người hơn, người người cũng bắt đầu tới ngồi đối diện Hoàng lão gia, hệt như chính là đến để thăm ông.

Hoàng lão gia là tiên sinh kể chuyện được hoan nghênh nhất trong vài trấn nhỏ gần đây, cả đời ông phiêu bạc, trải qua nhiều chuyện, chỉ sợ ba ngày ba đêm cũng nói không hết, có điều từ khi thu dưỡng cô nương Hỉ Trúc thì không đi đây đi đó nữa, bắt đầu trú ngụ ở trấn nhỏ tĩnh lặng này, ngày thường sống bằng việc kể chuyện xưa ở quán trà, có thời gian dài từng đi du thuyết nhiều trấn, rất được hoan nghênh.

Lúc trước khi ông đi nửa tháng, quán trà không còn đông khách như thường ngày, buôn bán ế ẩm, lúc này thấy ông đã trở lại, sao chưởng quầy không mừng cho được? Ông ta bận rộn gọi người bưng trà cho lão nhân gia, hiện nay trong quán trà đã đầy ắp người, đều đợi Hoàng lão gia nói chuyện về nạn hạn hán và sơn tặc ở Lâm trấn.

Lão nhân hớp một ngụm nước trà, thở dài dằng dặc: "Nếu chỉ là hạn hán thôi thì đi xin đại tiên làm mưa cũng chẳng có gì, hết lần này tới lần khác còn bị sơn tặc cướp sạch..."

Hỉ Trúc đang ngồi gọn một bên, lúc này sắc mặt khẽ đổi, dường như vẫn còn khá sợ hãi với cảnh tượng lúc đó. Hoàng lão gia nói tiếp: "Nha đầu Hỉ Trúc này cũng chịu không ít khổ cực, ta với con bé trốn vào trong hầm ngầm, lúc ra ngoài, phòng ốc đã bị đốt sạch... ai."

Trước mắt mọi người đều hiện lên thảm trạng không nhà để về, người thân chết thảm, không khỏi lắc đầu thở dài. Lại có người hỏi: "Nếu là thế, sao Hoàng lão gia và nha đầu Hỉ Trúc có thể trở về được?"

"Đương nhiên là đi theo thương đội rồi..."

"Nếu phòng ốc đã cháy rồi thì sao còn có thương đội nữa..."

"Chuyện này..." Hoàng lão gia cứng họng, chẳng biết vì sao vẻ mặt lại có phần bất thường, Hỉ Trúc lại giành nói: "Đó là vì có tiên nữ tỷ tỷ..."

"Hỉ Trúc." Hoàng lão gia cất giọng trách cứ. Chưởng quầy cũng tò mò ló đầu ra: "Tiên nữ tỷ tỷ? Hoàng lão gia ông cũng khó chịu quá đó, tất cả mọi người đang chờ ông nói này, ông mau mở nắp bình đi."

"Không phải lão hủ không nói, mà là bây giờ không thể." Lão nhân kia thở dài: "Trước khi cô nương kia đi đã dặn dò các hương lão không thể nói chuyện của nàng ra."

Ông vừa nói thế, lại thu hút được nhiều sự hứng thú hơn. Cứ bàn luận ầm ĩ như vậy, cuối cùng Hoàng lão gia không thể chống lại sự nài nỉ của mọi người, uống một hớp nước trà.

"Ta và Hỉ Trúc nấp trong hầm, tiếng kêu thảm thiết ở bên ngoài vang lên không ngớt, lại chẳng biết từ lúc nào đã trở nên vô cùng yên tĩnh, ta giấu Hỉ Trúc kĩ, sau đó leo khỏi hầm muốn xem thử, lại thấy một nữ thần tiên đang đứng giữa ngã tư đường, những sơn tặc kia đã bị xử lí, trói rất chặt, dù phòng ốc bị thiêu hủy nhưng những hương thân kia chỉ bị thương nhẹ, cũng may nhờ có nữ thần tiên kia kịp thời cứu giúp."

"Ồ, thì ra là nữ hiệp." Có người chen lời: "Thế sao lại bảo nàng ấy là nữ thần tiên..."

"Dĩ nhiên là thần tiên!" Hoàng lão gia kích động: "Dù mắt lão hủ không tốt, không thấy mặt mũi nàng thế nào, nhưng vẫn nhìn thấy nàng hóa ra nước sông, tưới hết cả một ruộng cạn! Vậy... đó không phải thần tiên thì là gì?"

Mọi người trợn mắt há mồm, không thể tin mà nhìn nhau.

"Cõi đời này... thật sự có thần tiên sao?"

"Hoàng lão gia, hay ông già rồi nên mắt kém, hoặc là định bịa đặt chuyện để đám người chúng ta giải trí?"

Trời sinh tính tình Hoàng lão gia tử rất quật cường, nghe có người nói ông bịa đặt thì lập tức muốn bùng phát, không ngờ Hỉ Trúc lại cả giận nói: "Gia gia mới không thèm bịa chuyện! Tiên, tiên nữ tỷ tỷ kia mặc y phục xám tro, tóc đen nhánh, hệt như thiên tiên vậy!"

"Phụt!"

Đột nhiên có một người ngồi trong góc phun trà, mọi người quay đầu, lại thấy mặt người nọ đỏ lên, một thân hồng y, tóc mái trên trán che kín tầm mắt, nhưng không ngờ lúc này hắn lại ngẩng đầu, tròng mắt sáng màu khá yêu dị.

Người kì lạ như thế, có nhiều khả năng là đến từ Tây Vực, không ai dám trêu vào, chỉ quay đầu lại, lần lượt trêu Hỉ Trúc. Tiên nữ tỷ tỷ không giống thiên tiên, lẽ nào lại giống quỷ sao? Hỉ Trúc có hơi xấu hổ. Lời này của nàng khá ngây thơ, nhưng cũng là sự chân thành của hài tử, mọi người cũng khá tin tưởng.

Quán trà lại náo nhiệt hẳn lên, Hoàng lão gia thừa hứng lại nói về mấy chuyện nữ hiệp khi xưa, song đều là lời đồn, chẳng biết vì sao, nhưng nữ hiệp này đều có chung một đặc điểm, đó là toàn thân mặc y phục xám.

Lẽ nào đây là phong cách mới của giang hồ?

Hồng y nam tử ngồi trong góc đã nén cười đến sắp ngất, rước lấy một hồi xì xào bàn tán. Hắn không để ý đến, chỉ không ngừng uống nước trà như đang cố gắng kìm chế không để mình phá lên cười.

Cây nấm khô kia, tiên nữ tỷ tỷ?

Phụt...

Kẻ này, dọc đường lại xen vào chuyện của người khác rồi!

Cùng lúc đó, ở một nơi khá xa.

Trong lầu hai của một khách điếm siêu vẹo, đột nhiên vang lên hai tiếng nhảy mũi, chim trong sân bị kinh động bay tán loạn.

Nữ tử trên giường mơ mơ màng màng dụi mắt, sờ cái bụng tròn xoe của mình như còn đang đắm chìm trong đống thức ăn ngon không thể tự thoát ra được. Hương lão ở trấn đó nhiệt tình quá, chỉ bắt mấy tên sơn tặc thôi mà làm lắm thịt gà thịt cá đến vậy, sớm biết thế ở đó chơi mấy ngày cũng được. Nàng chép miệng, duỗi cái lưng mỏi.

Vì nàng vặn người nên cổ áo lót mở rộng, một hạt châu xanh ngắt chợt rơi ra khỏi túi thêu trên cổ, hồn nàng như thăng thiên trong phút chốc, vươn tay bắt lấy, cả người cũng ngã luôn xuống giường.

Rầm!

Một tiếng động vang lên, Cổ Tiểu Ma đau đến nhe răng trợn mắt, không kịp đi xoa cái mông chịu khổ của mình mà vội tranh thủ thời gian đi xem xét hạt châu màu lam trong tay, cẩn thận xoa xoa, mãi cho đến khi nó tỏa ra ánh sáng xanh nhu hòa, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Viên minh châu hoa tiêu này là bảo bối của Dao Trì tiên tử Lăng La tỷ tỷ, mấy ngày trước đều dựa vào nó mà giải quyết nạn hạn hán ở mấy trấn nhỏ kia, nếu vỡ mất thì đúng là không may.

Cổ Tiểu Ma lại ngáp một cái thật dài, ngồi yên một lúc lâu, đột nhiên sực nhớ ra nhiệm vụ hôm nay của mình, vội vàng mở cửa sổ, mặt trời bên ngoài đã lên cao, vừa đúng trưa.

Chết rồi!

Khóe miệng Cổ Tiểu Ma co giật, gương mặt tái nhợt trở nên cứng ngắc trong tích tắc.

Tiểu nhị của điếm ủ rủ đi lên lầu hai, dừng trước căn phòng ở khúc ngoặt đầu tiên, vươn tay muốn gõ cửa.

Bỗng dưng, cửa phòng bị kéo ra, một bóng xám vọt ào tới, suýt nữa đã tông bẹp mũi hắn. Tiểu nhị của điếm kinh hoảng ngẩng đầu, vạt áo của nữ tử áo xám trước mặt còn chưa cài, tóc rối còn chưa chải, sau lưng con đeo một thanh cổ kiếm. Chuôi kiếm đã không còn màu sắc ban đầu, thân kiếm lại được bọc bởi một lớp vải thưa bẩn thỉu. Vẻ ngoài như thế tuyệt đối chẳng phải người có tiền, tiểu nhị vừa thấy không có hi vọng được thưởng tiền, còn vô duyên vô cớ bị tông vào mũi, vẻ mặt có chút mất kiên nhẫn.

"Ngươi lên đúng lúc lắm!" Cổ Tiểu Ma kéo cổ áo của hắn, lạnh lùng nói: "Tiền thừa phòng hôm qua của ta đâu, nhanh lên, ta không có thời gian!"

Tiểu nhị ngẩn ra, lầm bầm: "Mấy đồng tiền đó cũng..."

Cầm mấy đồng kia, Cổ Tiểu Ma nhanh chóng chạy ra khỏi khách điếm, phóng nhanh trên đường lớn.

Nàng không kịp ăn cơm, chỉ mua hai cái bánh bao gần đó, vừa chạy vừa ăn, trên đường đi ngang qua một quầy bán đồ chơi nhỏ còn lấy một cái trống lắc nhỏ không tinh xảo lắm, ném cho lão bản mấy đồng kia rồi coi như xong chuyện.

Ôi, sao lại ngủ thẳng đến tận trưa như vậy! Cổ Tiểu Ma rơi lệ, lần này Oanh Oanh còn không tức chết sao?

Nàng chạy vội tới cuối trấn, lén lút nhìn quanh, thấy bốn bề vắng lặng liền lén đọc bí quyết đằng vân, nhanh chóng bay về phía Thiên Diễn.

Dọc đường nàng nghĩ vô số lí do, cái gì mà gặp yêu quái, phải cứu thêm mấy sơn dân nữa, hoặc là trượt chân ngã vào hố phân, chỉ tiếc chân nàng vẫn bình thường, hay cứ thử ngã vào hố phân một lần nhỉ?

Dù có quyết tâm đến đâu, đợi Cổ Tiểu Ma đến được Thiên Diễn, mặt trời đã xuống núi. Nơi chân trời chỉ còn sót lại chút ánh lửa lập lòe, tường viện quanh Thiên Diễn đã bắt đầu treo đèn lồng đỏ, chưởng môn các phái ra ra vào vào, đệ tử nói đùa khắp nói, rất náo nhiệt. Cổ Tiểu Ma vui mừng, không kịp về phòng, trực tiếp bay đến phòng khách rồi đẩy cửa vào: "Ta đã về rồi!"

Tiếng ầm ĩ dừng lại trong thoáng chốc, người cả phòng quay lại nhìn nàng.

"Tiểu Ma Cô!" Giọng nói sảng khoái của Vân Tiêu truyền tới: "Muội còn biết đường về đấy à!"

"Nhị sư huynh!" Nàng vui vẻ đi tới, có mấy tiếng bàn tán nhỏ vang lên xung quanh, Cổ Tiểu Ma vờ như không nghe thấy, cười nói: "Gần đây khỏe không?"

"Sao khỏe bằng muội được?" Vân Tiêu cười nói: "Mấy ngày nay ta đang nghe sự tích của nữ hiệp áo xám truyền khắp mọi nơi, sư huynh muội bọn ta mong muội sớm trở lại, có điều... ài, tiểu sư muội..."

"Tiểu sư muội thế..."

Nàng còn chưa nói xong đã ngừng lại, trước mắt xuất hiện một thiếu phụ mặc y phục hồng phấn, dù nàng chỉ búi tóc đơn giản, không trang điểm, đứng trong đám người vẫn chói mắt động lòng người. Song lúc này thiếu phụ kia đang mang vẻ mặt của kế mẫu, Cổ Tiểu Ma chột dạ nghênh đón, cười nịnh nọt: "Oanh Oanh."

"Sư tỷ." Nàng cười rộ lên mới xinh đẹp làm sao: "Sao về muộn thế?"

"À, trên đường, việc này, ta rơi vào..."

"Đừng có nói với muội là tỷ lại rơi vào trong hố phân, muội không tin!" Oanh Oanh hừ lạnh: "Lần trước là đầy tháng của Tiểu Hà, nửa đêm tỷ mới về, hôm nay là Tiểu Khê tỷ còn muộn cả một ngày! Thế nào, bên ngoài chơi vui không?"

"Oanh Oanh." Một giọng nói ôn hòa vang lên, Cổ Tiểu Ma nhìn về phía Mạc Khinh Viễn như đang cầu cứu, hắn một thân bạch y, dù đã là cha của hai hài tử nhưng vẫn tiêu sái phong lưu, dẫn tới không ít ánh mắt xiêu lòng của nữ đệ tử. Hắn đứng chung với Tác Oanh, hệt như tiên tử bước ra từ trong tranh, vô cùng xứng đôi.

"Tiểu Ma vừa vất vả chạy về, nàng đừng giận nữa." Hắn nói nhỏ: "Thân thể của nàng vẫn chưa được điều dưỡng tốt, đi nghỉ ngơi đi."

"Ngày ngày nằm trên giường, buồn bực đến sắp chết rồi." Tác Oanh chu môi, lại hung dữ trợn mắt với Cổ Tiểu Ma, xoay người, đột nhiên cả giận nói với hai nữ đệ tử bên cạnh: "Nói đủ chưa! Bàn tán sau lưng người khác vui lắm sao?"

Má hai nữ đệ tử này đỏ lên, lập tức im bặt, dời tầm mắt khỏi người Cổ Tiểu Ma.

"Đừng để ý tới nàng, Tiểu Ma." Mạc Khinh Viễn khẽ mỉm cười: "Mấy tháng này nàng ấy luôn mong muội trở về, chỉ chờ lâu nên lo lắng thôi."

Cổ Tiểu Ma gật đầu, đột nhiên bên hông bị kéo, một tiểu hài đồng chừng năm tuổi đang nắm lấy tà váy của nàng, vội la lên: "Tiểu Ma Cô sư bá! Tiểu Ma Cô sư thúc!"

"Tiểu Hà, không được làm loạn."

Cổ Tiểu Ma buồn cười ngồi xổm xuống: "Cuối cùng thì ta là sư bá hay sư thúc?"

"Chơi với con là sư bá, không cho chơi thì là sư thúc!"

Cổ Tiểu Ma đau đầu, nụ cười có phần lúng túng, lần này về vội, quên mất đến quà cho Mạc Tiểu Hà. Vừa là sư muội của cha nó, vừa là sư tỷ của nương nó, không thể kết luận bối phận nên vẫn để nó gọi loạn.

"A, lần này quà của sư thúc chỉ dành tặng cho muội muội Tiểu Khê của con, Tiểu Hà lớn rồi có thể nhường được không?"

"Là quà gì vậy? Tiểu Hà muốn xem!"

Tiểu Ma móc cái trống lắc kia ra, còn như hiến vật quý mà dâng lên: "Chơi vui lắm."

Tiểu Hà chẹp miệng, nghiêng đầu hừ một tiếng: "Lỗi thời."

Đồ hài tử thối này, chân mày Cổ Tiểu Ma co quắp, vừa ngẩng đầu đã thấy Mạc Vi và Thu Tĩnh đang đứng cạnh nhau, cười nhìn nàng.

"Sư phụ! Sư nương!" Nàng chạy mấy bước sang, thiếu chút nữa đã vấp vào ghế.

"Chậm thôi." Thu Tĩnh nắm lấy tay nàng: "Đã lớn vậy rồi mà sao vẫn chẳng có chút trầm tĩnh nào thế."

Mạc Vi trầm giọng nói: "Những chuyện con làm bên ngoài vi sư đều nghe thấy, không hổ là đệ tử phái Thiên Diễn ta."

Cổ Tiểu Ma cười, mặt có hơi đỏ. Dù tuổi tác sư phụ và sư nương đã cao, nhưng xưa nay thanh tu, không màng thế sự, thoạt nhìn không khác năm đó là bao.

"Tiểu Khê có giống Oanh Oanh không? Con vẫn chưa được thấy..."

Thu Tĩnh gật đầu cười, Cổ Tiểu Ma lại nói với họ mấy câu, sau đó liền xoay người muốn đi tìm Tác Oanh. Thu Tĩnh ngẩn người, đột nhiên giữ lấy cổ tay nàng.

"Tiểu Ma..." Bỗng giọng của bà có chút dè dặt: "Không sao chứ? Con cứ về thường xuyên, không cần phải cố ý ở ngoài..."

"Sư muội!" Mạc Vi ôm bả vai của bà, trầm giọng nói: "Tiểu Ma, vi sư đã nói rồi, những tin đồn kia chỉ là chuyện nhảm mà thôi..."

"Con biết, sư phụ." Cổ Tiểu Ma không quay đầu lại, lẳng lặng nói: "Tiểu Ma bất hiếu, không thể làm bạn cạnh sư phụ và sư nương thường xuyên, nhưng lòng còn vĩnh viễn ở Thiên Diễn, cùng với mọi người."

Thu Tĩnh ngẩn ra, buông lỏng tay, nàng nhanh chóng đi về phía cửa.

"Con bé..." Mạc Vi lắc đầu: "Muốn tự mình gánh hết tất cả."

"Ta chỉ có thể cầu cho nó có thể hoàn thành tâm nguyện." Thu Tĩnh nắm lấy tay Mạc Vi, nhẹ giọng nói: "Con bé đã chịu nhiều đau khổ như thế, ta làm sư nương... nhưng lại chẳng giúp được gì..."

Mạc Vi vỗ vai bà an ủi, hai người đứng tại chỗ, rất nhanh đã bị tân khách vây lấy, lại sát nhập vào bầu không khí vui vẻ kia.

Trường Kiếm Cười Đuổi Nấm - Đại Kết Cục 1