Trường Kiếm Cười Đuổi Nấm - Chương 70

"Không thể nào!" Trường Sinh Đại Đế cả kinh nói: "Sao nàng ta có thể chạm vào Hiên Viên Kiếm!"

"Chẳng lẽ..." Phương xa, đột nhiên Thanh Hoa Đại Đế mở miệng, vẻ mặt đầy hiếu kì: "Hiên Viên nhận chủ?"

"Không thể nào... tuyệt đối không có khả năng này!" Trường Sinh cả giận nói: "Nàng ta chỉ là một yêu quái hèn mọn, sao có thể khiến thần khí Hiên Viên thần phục? Năm đó rất nhiều thần tiên còn chằng thể đụng được đến thần binh này..."

"Nhưng nàng đã cầm lên được." Thanh Hoa Đại Đế chẳng mảy may tức giận, lại để lộ dáng vẻ vô cùng hứng thú. Lúc này chân trời đã vô cùng hỗn độn, ba mươi sáu thiên tướng bị đả thương không nói, toàn bộ Nhị Thập Bát Tinh Tú đều trọng thương, Thập Phương Động Chủ chết ba người, có thể nói là vô cùng thảm thiết. Xem lại Thiên Diễn, trừ Cổ Tiểu Ma, tuy những người khác đều sức cùng lực kiệt nhưng đều không có gì đáng ngại.

Cổ Tiểu Ma vung một kiếm, đánh bay nửa số thiên tướng đang đuổi theo Mạc Vi và Lục Tu, Hiên Viên trong tay nàng như còn mang uy lực mạnh mẽ hơn khi ở trong tay Điệp An, kim quang quanh thân kiếm giờ đã quấn quanh thân thể nàng, Cổ Tiểu ma liếc nhìn chữ thập phía trên, nghiêng người, trừng mắt nhìn Trường Sinh Đại Đế.

"Là ông sao?" Khắp người nàng chật vật, nhưng giọng nói vẫn rất rõ ràng: "Hạ lệnh hủy diệt Thiên Diễn, là ông phải không?"

Đôi mắt đen kia vô cùng trong trẻo, nhìn thẳng, xuyên qua rất nhiều thiên tướng, lại khiến Trường Sinh Đại Đế không khỏi chột dạ.

"Bản Đế phụng theo ý chỉ của Ngọc Đế, truy nã hai kẻ Điệp An và Úc Lưu..."

"Muốn bắt thì cứ tới, Cổ Tiểu Ma ta sợ ông sao?" Nàng nắm chặt kiếm: "Nhưng vì sao... vì sao ông lại hại người của phái Thiên Diễn? Bọn họ chẳng liên quan gì tới chuyện này cả!"

"Bọn họ chứa chấp trọng phạm các ngươi, bất kính với tôn thần, dĩ hạ phạm thượng, tội đáng chết!"

"Dĩ hạ phạm thượng?" Cổ Tiểu Ma cười lạnh: "Ai là trên ai là dưới? Chẳng lẽ chúng sinh không ngang hàng ư? Ai nói là tôn thần thì tài trí hơn người?"

Nàng từng câu ép sát, Trường Sinh Đại Đế lập tức cứng họng, không khỏi thẹn quá hóa giận: "Ngươi chỉ là một tiểu yêu, không khác gì một con kiến hôi, không xứng nói chuyện với ta!"

Lão vừa dứt lời, bóng người xám tro đã biến mất tại chỗ, sau một khắc đã bất ngờ xuất hiện trước mắt, bắt lấy trường sam của lão.

"Ông mới là kẻ không xứng nói chuyện với ta."

Một luồng khí nóng rực xông tới mặt, Cổ Tiểu ma bị bức lui ra ngoài một dặm, nửa cánh tay bị phòng, vậy mà nàng không lùi bước, nhấc ngang Hiên Viên Kiếm đáng về phía Trường Sinh Đại Đế. Trường Sinh Đại Đế hận nàng phá hủy binh khí của mình, chiêu chiêu đều muốn dồn nàng vào đường chết.

Đó là trận đấu của thần, đám người Thiên Diễn và Thiên Nghiêu đứng dưới nhìn mà căng thẳng nhưng không thể giúp gì. Ba mươi tám thiên tướng dốc sức muốn giúp Trường Sinh Đại Đế, lại thấy người sau cuốn lấy Cổ Tiểu Ma, cất giọng quát: "Mau ngăn hai tên kia lại!"

Nhưng đã trễ, Mạc Vi và Lục Tu đứng trước gió, liếc mắt nhìn nhau, vẻ mặt đều có phần kiên quyết.

Cả thân thể Úc Lưu đã bị thanh quang bao phủ, tọa thần tứ phương phải bộc phát hết sức, theo lý mà nói hắn đã trúng độc mẫu, ngũ giác từ từ tê dại, thân thể yếu đuối, chống đỡ được một đêm đã là kì tích. Nhưng kể từ khi Cổ Tiểu Ma tỉnh lại, sức mạnh của hắn vẫn luôn bành trướng, hệt như muốn bao phủ cả tọa thần tứ phương.

Cuối cùng bên trong thanh quang này đang xảy ra chuyện gì?

Cổ Tiểu Ma thấy ba mươi sáu thiên tướng đuổi theo hai người Mạc Vi, xoay người lại tung một kiếm bức lui Trường Sinh Đại Đế, lại xông lên, thi triển kiếm pháp tinh diệu, cố quấn lấy bọn họ, lại né thoát một kích hiểm độc phía sau lưng của Trường Sinh Đại Đế, té xuống đất, thở gấp.

Thân thể của nàng lúc này không thể nào dùng thức thứ mười ba được nữa.

Hiên Viên Kiếm trong tay nàng phát ra từng tiếng ong ong nhẹ, vì sao mình có thể cầm thanh kiếm này, nàng không giải thích được. Có điều khi ngón tay vừa chạm vào chuôi kiếm thì liền có một dòng nước ấm chảy qua toàn thân nàng, cũng chính là nguồn sức mạnh này đã giúp nàng chống đỡ đến tận bây giờ.

Nhưng... kì tích có xảy ra không?

Lòng nàng biết rất rõ, người, sao có thể đấu với thần? Cho dù nàng không muốn tin, cho dù bọn họ cố gắng chống cự không chịu nhận thua, nhưng sao có thể tiếp tục như thế? Thiên Diễn ở nơi này, sao có thể chịu được từng đợt phái binh không ngừng của Thiên giới. Nhưng tất cả mọi chuyện, chỉ vì nàng...

Lòng Cổ Tiểu Ma căng thẳng, lại giơ kiếm mà lên.

Cho dù đến cuối cùng dù có phải hủy diệt tất cả cũng không thể dễ dàng chịu trói!

Trường Sinh Đại Đế thầm cười lạnh, dù kiếm pháp của Cổ Tiểu Ma tinh diệu, nhưng nàng không hiểu cách sử dụng sức mạnh của Hiên Viên Kiếm, Hiên Viên có thể bị nàng rút lên, chẳng qua cũng chỉ vì nàng có chút khí tức của Điệp An trong người mà thôi. Lão tính toán, dần không còn gì sợ hãi, nhưng lúc này trên chân trời lại truyền tới những tiếng ngâm vang dội, thành công hấp dẫn lực chú ý của mọi người.

Mạc Vi và Lục Tu ngồi đối diện nhau, cả người bị bao bọc bởi một luồng sáng đỏ kì lạ giữa dòng thanh quang vô cùng bắt mắt.

Thân thể Thu Tĩnh run rẩy, dựa vào người Mạc Khinh Viễn, Vân Tiêu vẫn thấy sư nương vẫn mang phản ứng kì lạ như thế, không khỏi khó nhịn: "Sư nương, sao người..."

Đột nhiên Tác Oanh la lên một tiếng, Vân Tiêu chợt ngẩng đầu, thấy hai người đã ngâm xong chú văn, tay phải cong, nói thì chậm nhưng xảy ra rất nhanh, cùng đâm vào, móc mắt của mình ra!

"Không!" Cổ Tiểu Ma quát: "Sư phụ! Sư phụ!"

Vậy mà lại không hề có cảnh tượng máu me lâm ly như trong tưởng tượng, Mạc Vi không rảnh bận tâm, lại mang mắt của mình để đối diện với Lục Tu, lập tức hồng quang khẽ chuyển, hai con mắt kia chuyển động rồi dần biến thành màu vàng kim, chậm rãi dời về phía ánh sáng chữ thập kia.

"Lúc sư tổ về cõi tiên đã để lại thần vật này cho chúng ta, chính là một đôi mắt của ông ấy." Thu Tĩnh run rẩy nói: "Tương truyền nhiều đời chưởng môn Thiên Diễn đều móc mắt của mình, thay bằng Long Châu này, nếu như giải phong ấn... chắc chắn hai mắt sẽ mù, vì vậy lục sư đệ thay sư huynh hứng lấy một con mắt, bọn họ... bọn họ..."

Bà đau lòng đến mức không thể nói nên lời. Trường Sinh Đại Đế vỡ lẽ, thấp giọng nói: "Thảo nào lục soát đến đâu cũng không thể tìm ra thần vật để giải phong ấn, thì ra là hóa hai quả Long châu kia thành mắt của mình..."

Hồng quang kia như kết thành một bức tường cản trở quanh mình, không ai có cách đến gần hai người Mạc Vi và Lục Tu cùng Long châu.

Cổ Tiểu Ma hoảng hốt, nàng tìm sư phụ nhờ người giải phong ấn của Úc Lưu, nhưng lại chưa bao giờ nghĩ tới sẽ làm sư phụ và sư thúc phải mất đi một mắt! Úc Lưu... Úc Lưu biết sẽ như vậy sao?

Nếu như có thể cứu được mạng mọi người, một cặp mắt thì có là gì? Có một giọng nói vang lên trong lòng nàng như thế, Cổ Tiểu Ma vô cùng bối rối, không thể dời mắt đi, lại thoáng cảm thấy, dường như mình đã bỏ sót thứ gì đó.

Hắn muốn nàng tiếp tục kiên trì, lại không hề nói một chữ nào về phong ấn.

Đến núi Thiên Diễn, không phải là để giải phong ấn sao? Song hắn lại trực tiếp giao thủ cùng Thanh Long, không màng tới thân thể yếu đuối của mình, thậm chí vào thời khắc nguy hiểm như thế, cũng không hề nói về phong ấn, hắn chỉ muốn nàng phải tiếp tục kiên trì.

Kiên trì, sau đó...

... Hoặc là Úc Lưu, chưa bao giờ muốn hóa giải phong ấn.

Nàng hoảng sợ lui về sau từng bước, đột nhiên Long châu màu vàng nơi không trung bay chệch hướng, hai người Mạc Vi kinh hãi, nơi trung tâm của chữ thập kia như sắp nổ tung, thanh quang đại thịnh.

Hoa văn yêu dị kia bò lên cổ hắn, lướt qua khuôn mặt tuấn mỹ, cuối cùng dừng lại trên trán, tạo thành một đồ án lạnh lẽo, tản ra ánh sáng nhàn nhạt.

Úc Lưu không mở mắt, giang hai tay, thanh sam và tóc đen như tan vào bầu trời, có lẽ rất giống như sắp vũ hóa.

"Úc Lưu!" Cổ Tiểu Ma muốn chạy về phía hắn, nhưng làm thế nào hai chân cũng không thể cử động, đột nhiên ngã trên đất, không để ý đến vết thương trên hai tay và nước bùn khắp người, nàng vùng vẫy bò về phía trước, trong miệng là những tiếng gọi đến điên cuồng.

"Úc Lưu Úc Lưu.... ..."

Trong nháy mắt, thời gian như ngừng lại.

Động Chủ, Tinh Tú, Thiên Tướng, bao gồm cả Trường Sinh và Thanh Hoa cùng ngạc nhiên nhìn vệt sáng hình chữ thập kia. Sau một khắc, vệt sáng hình thập bất ngờ biến mất, khí tức của tọa thần tứ phương như cũng bốc hơi theo vệt sáng đó, sắp không thể duy trì, chỉ đành phải cố chấp chống đỡ. Mọi người trên Thiên Diễn đưa tay che mắt, Mạc Vi và Lục Tu bị kết giới bọc lấy, đột nhiên thanh quang bùng nổ.

Cổ Tiểu Ma cố đứng dậy, lại bị tia sáng này khiến cho lảo đảo, quỳ một gối xuống lớp đá bén nhọn, hai đầu gối bị mài mòn đến máu tươi đầm đìa, nhưng nàng vẫn liều mạng, hệt như chỉ cần tiến lên một chút, sẽ có thể cách hắn được gần hơn một đoạn.

Cảm giác bất an kia càng mãnh liệt hơn, nàng biết hắn đang muốn làm gì, nhưng hoàn toàn không còn chút sức lực nào.

Đất trời đang chấn động, tiếng nổ trên không dần quay về yên tĩnh, thậm chí cả bầu trời cũng như đang kính sợ, sức mạnh bị đè nén nghìn năm kia, lập tức rạch trời xuất thế.

Ánh sáng nơi chân trời còn chưa dịu đi, đã thấy sắc mặt của tọa thần tứ phương đại biến, nhanh chóng bỏ chạy khỏi bốn hướng, một luồng sương mù bùng lên.

Luồng khí nóng cuốn đá vụn trên đất, vừa chạm vào người ắt hẳn phải đứt gân gãy xương, trong lúc nhất thời người người cảm thấy bất an. Cổ Tiểu Ma bị một cục đá vụn đập vào trán, lập tức máu tươi đầm đìa.

Toàn bộ thế gian như chậm đi.

Đầu nàng đau như muốn nứt ra, mặt lại dán sát vào mặt đất lạnh như băng, có người sợ hãi thét lên, có người kêu thảm, dường như đang cách một giấc mộng, nàng không nghe thấy gì, không nhìn thấy gì, vùng vẫy một lúc lâu, chỉ nghe một tiếng rồng ngâm du dương vang lên.

Lòng thắt chặt, đau đến không cách nào thở nổi.

Thì ra, đến lúc đau khổ thật sự thì nàng đã sớm quên mất cách để khóc rồi.

Cảm giác kia như thân thể bị xé thành từng mảnh, lại như ai đó cố tình gắn lại, ép nàng phải đối mặt với tất cả.

Một con Thanh Long rắn rỏi uốn khúc trên bầu trời.

Nó đẹp như vậy, vảy xanh phiếm ánh sáng, trong đôi mắt màu vàng kim là con ngươi xanh thẫm, răng nhọn sắc bén thấp thoáng dưới lớp ria không giận mà uy, cả thân chừng trăm trượng, cuộn mình trong mây mù thoáng ẩn thoáng hiện.

Thì ra trên thế gian vẫn còn một sự tồn tại áp đảo hết tất cả như thế.

Đó là thần thú đứng đầu vạn thiên, ngao dù cùng Long thần Thái Hư của Viễn Cổ Hồng Hoang.

Trong lúc đó, cả lục giới cũng như đang chấn động.

Long thần trong truyền thuyết đã xuất thế, Trường Sinh Đại Đế sợ đến giọng nói cũng thay đổi: "Thanh Long, mau! Mở phong ấn tứ thần, tuyệt đối không được để Long thần này phục sinh!"

"Phong ấn tứ thần?" Thanh Hoa Đại Đế kinh hãi: "Ngươi điên rồi? Nơi này là bên trong kết giới Cửu Châu đấy!"

"Chỉ còn mỗi cách này, phải mạo hiểm thử một lần!" Trường Sinh Đại Đế cố chịu bão cát đầy trời: "Cho dù có bị kết giới Cửu Châu trừng phạt cũng không hối tiếc!"

Huyền Vũ bị Long thần áp chế đến khó thở, ông ta liếc mắt nhìn thấy Chu Tước và Bạch Hổ mặt đầy vẻ sợ hãi, Thanh Long đã quỵ xuống đất, hai chân bắt đầu phát run, sự khiếp sợ trên mặt đã quá rõ ràng.

Đúng rồi, hắn vẫn luôn lấy làm vẻ vang với chân thân uy vũ của mình, nhưng không ngờ cùng là Thanh Long, hắn đang đứng trước mặt Úc Lưu, chỉ giống một con giun, sợ rằng còn chẳng qua nổi một vuốt của người ta.

Trường Sinh Đại Đế nói không sai, dù thực hiện phong ấn tứ thần bên trong kết giới Cửu Châu là chuyện vô cùng ngu xuẩn, nhưng chỉ có thừa dịp Úc Lưu vừa hiện Long thân mà phong ấn hắn lần nữa, nếu dùng sức mạnh của tọa thần tứ phương, thì vẫn còn kịp!

Huyền Vũ cắn răng, dùng chút sức mạnh còn lại trên người tọa thần tứ phương mà tạo ra kết giới.

"Đến lúc rồi."

Đột nhiên, xung quanh Long thần tuôn ra một luồng sáng mănh liệt, thấp thoáng còn nghe thấy tiếng niệm chú vang lên.

Bỗng chốc phía Đông xuất hiện một con Thanh Long dài một trượng khác, phía Tây là một con Bạch Hổ, phía Nam là một con Chu Tước đỏ, phía Bắc lại là một Huyền Vũ đầu đen. Không dễ gì mới được nhìn thấy dáng vẻ của tọa thần tứ phương, vô cùng rung động, nhưng trước mặt Long thần Viễn Cổ lại hoàn toàn không có được chút phong thái nào.

Mạc Vi kinh hãi, ông đã từng nghe tới truyền thuyết thần linh tứ phương, từ lúc thiên địa vừa tách rời, kết giới Cửu Châu đã bảo vệ Trung Nguyên, chỉ cần ở trong Trung Nguyên, tất cả đều là lãnh địa của Cửu Châu, nguồn sức mạnh này không được phép phóng thích. Bọn họ không sợ kết giới Cửu Châu sẽ giáng hình phạt sao!

Tứ phương thần vừa xuất hiện, tấn công về phía Long thần như lần công kích trước, tạo thành hình vệt sáng chữ thập màu tím mà lúc trước không thể so sánh nổi.

"Thành rồi!" Vẻ mặt Trường Sinh Đại Đế có mấy phần vui mừng.

Long thần khẽ rên lên một tiếng, nhưng lại không có cảm giác gì, đầu rồng to lớn chuyển động, đôi mắt màu vang kim kia như đang tìm kiếm ai đó.

"Không đúng!" Thanh Hoa Đại Đế vội nói với Trường Sinh Đại Đế, trên mặt người sau đều là vẻ nghi hoặc, hiển nhiên đã phát hiện chỗ đáng ngờ.

Chỉ có lòng Mạc Vi rõ ràng, Long châu vẫn còn trong tay ông, bọn họ không phải là người giải phong ấn của Úc Lưu, mà là hắn tự giải phong ấn của mình, thân thể sớm đã không còn chút gì, phong ấn tứ thần này vốn được dùng để phong ấn hắn về lại thân thể, nhưng thân thể đã không còn, còn phong ấn thế nào được?

Đột nhiên Long thần ngẩng đầu, đuôi rồng vĩ đại hất ra, đánh bay Tinh Tú đã bị thương ra xa một trượng, sau đó chợt lao xuống đất.

Trong phút chốc, Cổ Tiểu Ma ngơ ngác vươn tay, như muốn chạm vào nó.

Hiên Viên Kiếm vang lên một tiếng, sương mù cuồn cuộn bốc lên, chữ thập từ bốn phương trên trời vẫn còn đó mà Long thần lại biến mất khỏi bầu trời trong nháy mắt.

Thấp thoáng có tiếng gầm đầy tức giận vang lên từ phía xa.

Sắc mặt Trường Sinh Đại Đế trắng bệch: "Kết giới Cửu Châu đã phát hiện rồi! Mau, mau thu hồi phong ấn!"

Tọa thần tứ phương còn chưa đợi lão ta lên tiếng đã sớm trở về nguyên hình, song thân thể còn yếu hơn lúc trước. Chỉ có thể lắc đầu với những người còn lại, chậm rãi biến mất trên trời.

Sau đó, chỉ còn lại sự tĩnh lặng như chết chóc.

Không ai biết có chuyện gì đã xảy ra.

Đột nhiên có viên đá vụn lăn đi, tiếng phát ra vô cùng thanh thúy, hoàn toàn đối lập với sự tĩnh lặng lúc này.

Cổ Tiểu Ma chậm rãi đứng dậy.

Trường Kiếm Cười Đuổi Nấm - Chương 70