Sủng Phu - Chương 83

Editor: demcodon

Đời người vui vẻ buồn phiền, Cửu Tranh lại lần nữa trải qua một lần.

Không thể không nói, thật sự cảm giác được tay Kỷ Diệu từ trong tay mình rủ xuống thì trong lòng của hắn không có cảm giác mừng rỗ "rốt cục đã diệt trừ người này", mà là nồng đậm tịch liêu và bi thương.

Hắn còn nhớ rõ lúc trước Kỷ Diệu vì mình lấy tổ chim mà từ trên cây té xuống.

Hắn còn nhớ rõ lúc trước Kỷ Diệu thấy mình ban đêm mùa hè nóng đến ngủ không được mà cả đêm cầm cây quạt mà quạt quạt —— bởi vì sau khi mất đi phụ mẫu hai huynh đệ bọn họ đều không thích người khác còn tiếp cận mình ở trong đêm.

Hắn còn nhớ rõ mình cho dù mang bàn tay nhỏ bé lạnh như băng lập tức bỏ vào trong cổ đối phương cũng sẽ không bị răn dạy, mà là một cái mỉm cười dịu dàng sủng nịch.

Hắn còn nhớ rõ lúc mình sinh bệnh thì đối phương không ngủ không nghỉ tự mình chăm sóc mình.

...

Từng giọt từng giọt, những hình ảnh dịu dàng nhất hắn đã từng cho rằng sớm mơ hồ phai nhạt từng cái lại thoáng hiện ngay trước mắt, thậm chí còn loại tình cảm khắc cốt ghi tâm hận và đau xót lúc trước đều trở nên nhạt nhẽo. Thời gian là thuốc hay tốt nhất.

Cho nên sau khi biết được Kỷ Diệu còn có khả năng cứu chữa thì hắn liều lĩnh tìm kiếm người có thể cứu trị cho y. Thậm chí ngay cả Dương đế hạ lệnh sớm trở về nước cũng chẳng quan tâm.

Con đường tìm đại phu là khó khăn, nhưng mà ôm ấp suy nghĩ có thể chữa khỏi cho Kỷ Diệu thì Cửu Tranh hoàn toàn không có bất luận oán giận gì.

* * *

Kỷ Diệu vốn dĩ cho rằng mình phải mang theo tiếc nuối đi gặp Diêm Vương. Nhưng mà chờ y mở to mắt thì đập vào mắt lại màn giường màu trắng, cảm giác được nguồn nhiệt bên cạnh Kỷ Diệu quay đầu thì nhìn thấy Cửu Tranh nằm ghé vào mép giường của mình.

Trên gương mặt ôn hòa tuấn nhã kia khó dấu tiều tụy, cho dù là ở trong giấc mộng lông mày của đối phương cũng hơi hơi nhíu lại, phảng phất như là có nhiều chuyện phiền lòng.

Theo bản năng Kỷ Diệu muốn đưa tay vuốt tâm mi cho đối phương, nhưng mà vừa có ý nghĩ này cũng cảm giác được chỗ ngực truyền đến một cơn đau nhức, làm cho y nhịn không được nhẹ giọng kêu rên một cái.

Âm thanh rất nhỏ rất nhẹ, nhưng lại làm cho Cửu Tranh vốn nằm sấp ở bên cạnh y nhắm mắt nghỉ ngơi mở choàng mắt.

Hai người bốn mắt nhìn nhau.

Cuối cùng vẫn là Kỷ Diệu mở miệng trước: "Ta đây là... không có chết?"

"Đúng vậy, huynh phúc lớn mạng lớn." Cửu Tranh vốn muốn đâm y vài câu, nhưng nhìn thấy đối phương tái nhợt tiều tụy, gầy ốm một vòng lớn, môi rung rung vài cái vẫn là đổi thành một câu như vậy.

"... Tranh nhi vẫn luôn ở bên cạnh chăm sóc ta sao?" Kỷ Diệu giương mắt gần như tham lam mà nhìn Cửu Tranh —— gầy rất nhiều, cũng đen rất nhiều, chẳng lẽ là bởi vì mình mà bôn ba? Nghĩ đến đây mặc dù vô cùng đau lòng cho thân thể Cửu Tranh nhưng trong lòng Kỷ Diệu cũng khó có thể kiềm chế mà dâng lên một cỗ tình cảm ôn hòa mà mừng rỡ.

"Hừ, huynh chắn cho ta một đao dù sao cũng là ân cứu mạng, ta cũng không phải người vô tình vô nghĩa lãnh khốc như vậy."

Hắn nhớ tới đại phu nói cho dù là cứu người về cũng không thể kích thích đối phương quá lớn để tránh cảm xúc phập phồng quá lớn ảnh hưởng đến tim mạch... Cửu Tranh nhéo nhéo ngón tay mình giấu ở trong ống tay áo rộng thùng thình, vẫn là mang lời nói tận hết khả năng ôn hòa ôn hòa lại ôn hòa —— hắn chỉ là không muốn đối với người mình hao tốn nhiều sức lực như vậy cứu về mạng nhỏ có thể tùy tùy tiện tiện tiễn đưa mà thôi! Hắn chỉ là cho rằng như vậy không có lợi mà thôi! Tuyệt đối không có đau lòng gì đó!

Kỷ Diệu nghe được lời Cửu Tranh nói chẳng hề để ý lạnh nhạt, rõ ràng rất sớm đã chờ đợi hai huynh đệ bọn họ có thể lần nữa chung sống hoà bình lại cảm thấy trong lòng có chút đau —— đây không phải điều y muốn, y không muốn thấy đối phương có loại thái độ có lễ có tiết, ôn hòa xa cách này.

Kỷ Diệu nghĩ đến mình lại có suy nghĩ này trongl lòng không khỏi cười khổ một cái —— con người quả nhiên là sinh vật tham lam. Trước kia mình nghĩ có thể chết vì Tranh nhi cũng đã rất thỏa mãn, nhưng mà đến bây giờ phát hiện mình không có chết lại còn muốn hy vọng xa vời những thứ khác...

Chỉ là... Kỷ Diệu nhìn

Sủng Phu - Chương 83