Sủng Phu - Chương 80

Editor: demcodon

Hoắc An Lăng đưa ra ý muốn từ quan quy ẩn cũng không phải nhất thời cao hứng. Chủ yếu là trong khoảng thời gian này hắn đầu tiên là phong hầu sau đó là lấy Vương gia, danh tiếng thật sự quá lớn. Hiện tại đầu đường cuối ngõ đàm luận đều là hắn người Tướng quân này, cho dù mọi chuyện đã trôi qua lâu như vậy. Mà nói như vậy, làm thần tử mà danh tiếng lại vượt qua quân vương như vậy nhất định cần phải có chút cảm giác nguy cơ.

Mặc dù hiện tại Dương đế còn chưa đến mức làm ra các loại chuyện như "giết thỏ khôn, nếu chó săn", "được chim bẻ ná", nhưng mà Hoắc An Lăng lại không thể cam đoan về sau Dương đế có thể làm ra như vậy hay không. Đặc biệt là Dương đế loại người này bề ngoài so với hắn thoạt nhìn tài giỏi hơn nhiều.

Mặc dù từ loại trình độ nào đi lên, nghĩ như vậy "Đại cữu ca" dường như có chút không quá phúc hậu.

Chỉ là ngẫm lại trước kia những người cổ đại Trung Quốc —— nói thí dụ như đám người Thương Ưởng, Bạch Khởi, Ngô Khởi*. Từng người bọn họ ai không là vì quốc gia của mình làm ra thật nhiều cống hiến lớn chứ?

(*_Thương Ưởng: khoảng 390 TCN-338 TCN, còn gọi là Vệ Ưởng hay Công Tôn Ưởng, là nhà chính trị gia, pháp gia nổi tiếng, thừa tướng nước Tần của thời Chiến Quốc trong lịch sử Trung Quốc.

_Bạch Khởi: ? – 257 TCN, là danh tướng vô địch của nước Tần trong thời Chiến Quốc, lập nhiều công lao, góp phần lớn chiến tích trong việc thống nhất Trung Quốc của nước Tần, được phong tước Vũ An quân, giữ chức Đại lương tạo, chức quan coi hết việc quân của nước Tần.

_Ngô Khởi: 440 TCN - 381 TCN, là người nước Vệ, sống trong thời Chiến Quốc, sau Ngũ Tử Tư và Tôn Vũ, từng làm đại tướng ở hai nước là Lỗ và Nguỵ, làm tướng quốc ở Sở. Ông là một nhà quân sự nổi tiếng, nhà chính trị, nhà cải cách lớn thời Chiến quốc.)

Kết quả Thương Ưởng bởi vì biến pháp làm cho nước Tần vô địch, cuối cùng lại rơi vào kết cục ngũ mã phanh thây; nước Tần mang một mình Bạch Khởi chinh phục hơn bảy mươi tòa thành trì, công tắc thì thành, nhưng mà lập tức đã bị ban chết ở Đỗ Bưu; mà Ngô Khởi biến pháp làm cho nước Sở binh rung trời hạ, uy phục chư hầu, cuối cùng lại bị rơi vào kết cục lăng trì tách rời.

Lại càng không cần phải nói cái gì đại phu Văn Chủng cùng với Phạm Lãi* gì đó.

(*_Văn Chủng: là một quân sư của nước Việt trong thời kì Xuân Thu. Ông quê ở Dĩnh (ngày nay là Kinh Châu, tỉnh Hồ Bắc). Từng là người giúp Câu Tiễn chịu đựng và chịu chung số phận với Câu Tiễn trong thời gian sống ở nước Ngô ba năm. Sau khi chiến thắng quân Ngô, ông được phong làm chức thừa tướng, là chức hơn vạn người chỉ dưới một người.

_Phạm Lãi: là một danh sĩ của nước Việt ở Trung Hoa thời Xuân Thu Chiến Quốc, nổi tiếng thông tuệ, học thức và vai trò quan trọng trong việc giúp Việt Vương Câu Tiễn tiêu diệt nước Ngô, quốc gia trước đó nhờ vào Ngũ Tử Tư đã đánh bại nước Sở hùng mạnh.)

Quả thật Hoắc An Lăng cho rằng mình không có công tích lớn như những người kia, nhưng mà chuyện này cũng không ảnh hưởng hắn bắt đầu sinh thoái ý. Dù sao trị quốc gì đó lại không cần phải có võ tướng như hắn.

Chỉ là hắn lo lắng Thẩm vương gia có nguyện ý rời đi cùng hắn hay không. Dương đế và Thái tử có thể cam tâm tình nguyện mà thả hai người bọn họ rời đi hay không. Cho nên hắn mới có thể dùng loại lời nói thử vui đùa này nói ra với Thẩm vương gia.

Chỉ là Hoắc An Lăng không nghĩ tới không lâu sau Thẩm vương gia dùng một cách khác trả lời hắn.

"Đất phong?"

"Ừ, huynh không phải nói hoàng huynh dường như có ý định phái huynh đi vùng duyên hải kia tiêu diệt giặc cỏ trên biển sao? Hừ, vậy sao có thể làm công không chứ? Tự nhiên là nhân cơ hội đem mảnh đất kia nuốt vào, chúng ta chiếm núi làm vua!" Thẩm vương gia rất là hào khí nói.

"Chiếm núi làm vua? Phụ vương! Giống như những bọn sơn tặc kia trong chuyện xưa nói 'núi này là ta mở, cây này là ta trồng' sao?" Bánh bao nhỏ Kiều Niên sớm đã nghe qua câu chuyện phụ thân mình đi tiêu diệt sơn tặc chớp đôi mắt ngập nước với vẻ khát khao hỏi.

"Ha ha, đúng vậy! Chúng ta muốn chiếm lĩnh một mảnh bờ biển! Đến lúc đó vô luận là ra vào vùng biển hay là dùng trân châu trong biểu gì đó kiếm tiền đều là chuyện khác với bây giờ!" Thẩm vương gia ngồi xổm xuống (thật sự là bánh bao nhỏ Kiều Niên lớn lên quá nhanh đã ôm không nổi) hôn lên trên mặt bánh bao nhỏ Kiều Niên một cái rất là hưng phấn nói.

"Oa a! Vậy con cũng có thể đi làm hải tặc không?" Gần đây mỗi ngày trời tối trước khi đi ngủ chuyện xưa bị Hoắc An Lăng người phụ thân không chịu trách nhiệm này đổi thành [thêm XX hải tặc], đôi mắt của bánh bao nhỏ Kiều Niên đều sắp kích động đến sáng lên.

"Không được, con nếu như làm hải tặc thì phụ thân sẽ bắt con lại." Hoắc An Lăng nghiêm mặt hổ đã cắt đứt đề tài của hai phụ tử.

"..." Hai phụ tử đồng loạt dùng ánh mắt "ngươi vô tình vô nghĩa cố tình gây sự" nhìn Hoắc An Lăng.

Loại đất phong này trên thực tế đã sớm tồn tại. Trên cơ bản đều là phân đất phong hầu cho thành viên vương thất và đại thần, đất đai chư hầu. Nhưng mà loại vật này lúc trước ở nước Cảnh là rất ít, thậm chí không có.

Thứ nhất, là bởi vì diện tích quốc thổ nước Cảnh vốn dĩ cũng không phải là rất lớn, Hoàng đế tự nhiên không cần phải thêm nhiều người đi chia sẻ quyền lực y vốn nên có được; thứ hai, còn lại là bởi vì thành viên hoàng thất vốn đã rất ít —— như hiện tại thế hệ này chỉ có Dương đế và Thẩm vương gia còn an an ổn ổn tồn tại, cho nên tự nhiên cũng không cần đất phong.

Nhưng mà hiện tại không giống với lúc trước. Trước không nói hiện tại nước Cảnh thống nhất thiên hạ, quốc thổ diện tích là "bỗng nhiên" mà trở nên dâng lên gấp mấy lần; chỉ là lúc thống nhất thiên hạ thì xuất hiện rất nhiều người công huân trác tuyệt, chỉ là phong thưởng vàng bạc tài bảo hoặc là thăng quan tiến tước linh tinh cũng là không quá đủ.

Về phần nói đến vinh dự gì đó thứ này mặc dù nghe

Sủng Phu - Chương 80