Nhìn Người Không Thể Nhìn Bề Ngoài - Chương 67

Nguyên Dịch quay đầu liếc mắt nhìn Nhan Khê một, không trả lời tin nhắn của Trương Vọng, thuận tay nhét điện thoại vào túi áo.

Nhận thấy Nguyên Dịch đang nhìn mình, Nhan Khê quay đầu nhếch miệng cười với anh.

Thấy cô cười ngây ngô, tay Nguyên Dịch có chút ngứa ngáy, đưa tay kéo mặt cô sang hai bên, "Sao cười lên lại ngốc như vậy?"

"Tôi là một cô gái thông minh, vậy mà anh nói tôi ngốc?" Nhan Khê đẩy tay Nguyên Dịch ra, nói nhỏ, "May mà mặt tôi đẹp tự nhiên, nếu không thì nắm kéo như anh, chắc chắn mặt sẽ bị hủy hết rồi."

"Người nào trang điểm cho em thành như vậy, cũng thật là nhìn không ra rồi." Nguyên Dịch thấy hai bên má cô hơi đỏ lên, bắt đầu hối hận vừa rồi lực tay của mình hơi lớn, rõ ràng không dùng nhiều lực, sao mặt lại đỏ thành như vậy?

Dùng lòng ngón tay nhẹ nhàng xoa mặt cô, "Có đau không?"

"Anh thử xem." Nhan Khê trở tay kéo mặt Nguyên Dịch, sau đó thất vọng buông tay ra, "Da mặt anh quá dày, tôi kéo không được."

"Đó là em kéo không đúng chỗ." Nguyên Dịch cúi đầu, đưa mặt đến trước mặt Nhan Khê, đưa tay chỉ quai hàm, "Em có ngốc hay không, không biết kéo ở đây à?"

"Ai ngốc?" Nhan Khê không kéo mặt anh, ngược lại nắm tai anh, cười hì hì nói, "Anh nói ai ngốc?"

"Buông tay, buông tay." Nguyên Dịch bắt lấy tay Nhan Khê, ảo não nói, "Tai của đàn ông không thể nắm."

Tài xế ngồi phía trước cực kỳ thức thời nâng tấm chắn lên, không làm vây chẳng lẽ lại xem boss bị bạn gái nắm lỗ tai. Bình thường trong công việc boss rất nghiêm túc đứng đắn, nhưng nói đến chuyện tình cảm, cũng không khác gì một chàng trai mới lớn.

Đàn ông sao, tai bị phụ nữ nắm, tai sẽ mềm nhũn thôi.

Hai người cười đùa một trận, cuối cùng Nhan Khê lỡ cọ son môi lên áo khoác tây trang của Nguyên Dịch, cô chột dạ lấy khăn tay xoa xoa vết son môi, cười trừ nói: "Cái đó, gần đây anh bận rộn như vậy, anh không cần chạy tới đâu?"

"Có bận cũng cần phải đến đón em." Nguyên Dịch làm bộ như không nhìn thấy hành vi mờ ám của cô, "Ai kêu tôi còn đang theo đuổi em, chỉ lấy tiền đặt cọc, còn chưa thu được tiền lời."

"Tiền lời..." Nhan Khê nhíu mày, "Phải xem biểu hiện của anh."

Nguyên Dịch thấy tấm chắn đã nâng lên, kéo người vào trong ngực, hôn mạnh một: "Nhan Tiểu Khê, em rất may mắn mới gặp được người đàn ông như tôi."

Bị cô gái mình thích trêu chọc như vậy, đàn ông không đủ bình tĩnh, đã sớm biến thành cầm thú rồi.

"Nếu không phải là anh sao, tôi còn không hiếm lạ." Nhan Khê ngồi thẳng người, liếm liếm đôi môi đỏ au, "Anh nói, đúng không?"

Nguyên Dịch lần thứ hai kéo người vào trong lòng, ôm thật chặt: "Thật sự là trúng tà của em rồi."

Ngoan ngoãn tựa vào trong lòng Nguyên Dịch, Nhan Khê nghe được tiếng tim anh đập dồn dập, tốc độ này giống như là vượt qua mức bình thường rồi?

"Nguyên Tiểu Nhị, có một số việc anh không nói với tôi, tôi cũng không hỏi." Nhan Khê thay đổi tư thế dễ chịu tựa vào trong ngực Nguyên Dịch, "Quản lý công ty, tôi cũng nửa hiểu nửa không. Nhưng nếu anh gặp khó khăn,