Nhìn Người Không Thể Nhìn Bề Ngoài - Chương 66

"Đây là hạng mục mà các người nói rất tiềm năng hả!" Tống Triều ném văn kiện thông báo tạm dừng thi công lên trên bàn, "Người phụ trách công tác thăm dò là ai, dưới nền đất có cổ mộ lớn như vậy, chẳng lẽ bọn họ không phát hiện ra sao."

Người dưới chẳng dám thở mạnh, cái hạng mục này ở giai đoạn trước bọn họ đầu nhập vào không ít tài nguyên, hiện tại đột nhiên đào ra một cổ mộ, nghe nói vật bồi táng còn rất cao, những nhà khảo cổ học này đào một đống lớn hố ở khu này, cũng không biết lại ở chỗ này sẽ đào thời gian dài bao lâu.

Cái hạng mục này Tống Triều là nhà đầu tư, khi hắn về nước chỉ có vị trí nửa vời trong công ty, thái độ của ông nội đối với bọn hậu bối cũng không có khác biệt quá lớn, rõ ràng hắn so với mấy anh em họ khác càng ưu tú hơn, nhưng ở nhà những người khác chỉ xem, hắn là con trai của tiểu tam.

Tống Từ sống phóng túng mọi thứ không ngừng, Tống Thi đêm không về ngủ, học những người khác bao dưỡng "Tiểu bạch kiểm", gây ra gièm pha khắp nơi, làm Tống gia mất không ít mặt mũi, nhưng vì bọn họ có người mẹ xuất thân danh môn, sống nơi giàu có hơn người.

Xuất thân, tại trong mắt những người này, so với năng lực còn quan trọng hơn. Từ nhỏ thành tích của hắn đã ưu tú, giành giải thưởng vô số, đều hống không lại một câu do tiểu tam sinh.

Đến khi lần hạng mục này thành công, hắn có thể cho Tống gia hãnh diện, không ngờ sẽ từ dưới đất đào ra ngôi mộ cấp bậc vương hầu, còn là hai ba ngàn năm trước, nhiều năm như vậy cũng chưa có ai phát hiện, thế nào lại khiến cho hắn gặp phải rồi hả?

Lần cạnh tranh đấu thầu đó, Nguyên gia không tham dự cạnh tranh đấu thầu, tuy Nguyên Dịch lấy danh nghĩa Hằng Thái tham gia cạnh tranh đấu thầu, nhưng lại bại bởi người của hắn, lúc ấy hắn cũng không nghĩ nhiều, bây giờ nhớ lại, Tống Triều nhịn không được hoài nghi, có thể Nguyên Dịch đã sớm có được chút tin tức gì đó.

Đúng là Nguyên Dịch biết tin tức gì không? Còn có hắn mời nhân viên chuyên nghiệp thăm dò, đều không có phát hiện những thứ này?

Điện thoại vang lên, Tống Triều để mọi người ra ngoài, mới nhấn nghe, giọng Tống Từ cà lơ phất phơ truyền tới.

"Em họ, nghe nói bạn em đầu tư cái hạng mục kia, đào ra mộ của vương hầu?" Tiếng cười từ trong điện thoại truyền ra, "Người bạn này của em đúng là vì sự nghiệp khảo cổ quốc gia mà có cống hiến lớn, may mắn mấy kẻ đào mộ không phát hiện, nếu không thì cũng không biết có bao nhiêu văn vật đã bị xói mòn, em nói đúng không?"

"Khi nào thì anh hai cũng quan tâm lịch sử văn hóa quốc gia rồi vậy?" Tống Triều siết mạnh di động ken két, trong giọng nói có bình tĩnh lại mang theo ý cười, "Chỉ cần có lợi cho quốc gia, hy sinh lợi ích cá nhân một chút, cũng không tính là gì."

"Kỳ thật anh cũng nghĩ như vậy." Tống Từ cười hề hề nói, "Làm người chính là phải biết nghĩ thông suốt một chút, có vài người trời sinh mệnh đã tiện, sẽ không cần nhớ lại có chuyện tốt phát sinh. Cũng không phải mỗi người đều có bản lĩnh như lão nhị của Nguyên gia, dù mất đi tư cách người thừa kế, cũng có thể có sự nghiệp có người đẹp."

Tống Triều trầm mặc không nói.

"Em nhìn anh này, vừa gặp chuyện vui đã thích nói lời vô nghĩa, tật xấu này thật muốn thay đổi thay đổi." Tiếng cười của Tống Từ lớn hơn, "Anh đây không quấy rầy em làm việc, em từ cứ từ mà bận rộn."

"Không có việc gì, lúc người ta vui vẻ rất dễ dàng hí hửng, anh hai sẽ như vậy, em đây cũng không bất ngờ." Tống Triều cúp điện thoại, mặt không chút thay đổi nhìn chăm chú điện hoại thật lâu, ném mạnh di động lên tường.

"Tống tổng." Trợ lý đẩy cửa tiến vào, "Anh không sao chứ?"

"Tôi không sao." Tống Triều chỉnh kính mắt mỉm cười, "Vất vả cho cô rồi."

Trợ lý đỏ mặt lắc đầu: "Không, không vất vả."

"Vậy... Giúp tôi đóng cửa lại được không?" Tống Triều tươi cười không đổi.

"Được, được." Trợ lý đóng cửa lại, nhè nhẹ vỗ về ngực, dáng vẻ Tống tổng cười lên, thật sự là quá mê người rồi.

Sau khi Nhan Khê và Trầm Tinh Nhan cùng dẫn , có người cảm thấy bên cạnh Trầm Tinh Nhan không cần thêm người dẫn, cũng có người cảm thấy Nhan Khê dẫn cũng không tệ lắm, tuy nhiên lại kém hơn Trầm Tinh Nhan, ít nhất có thể tiếp được vấn đề cô Trầm đưa đến, tại trước màn hình cũng tự nhiên thanh thản, không tính khiến người chán ghét.

Nhưng mặc kệ nói như thế nào, lời đồn chương trình bị dàn xếp khá lớn, thậm chí có người cảm thấy, Nhan Khê là dựa vào người chống lưng, bức Trầm Tinh Nhan dẫn cô theo cùng dẫn. Trầm Tinh Nhan dẫn nhiều như vậy năm, có vô số fan, fan càng nghĩ càng cảm thấy Trầm Tinh Nhan là bị ức hiếp, nhao nhao đến weibo Nhan Khê bình loạn, để cho cô lăn khỏi chương trình , có Trầm Tinh Nhan là đủ rồi, không cần thêm một bình hoa dư thừa.

Đài truyền hình đã sớm dự liệu tới điều này, người mới tham gia chương trình đứng đầu, sẽ vấp phải lời phê phán, cho nên kế hoạch bồi dưỡng thế hệ người mới cũng không bị ngôn luận trên mạng ảnh hưởng đến.

Đám người Trần Bội vẫn lo lắng Nhan Khê chịu không nổi mấy lời xấu trên mạng, nhưng thấy cô vẫn có tâm tình mua nhiều thực vật đặt lên bàn làm việc, đã biết bọn họ suy nghĩ nhiều.

"Cô Nhan, nếu không chị đổi chậu hoa nhỏ mà trồng đi, những chậu cây mọng nước này rơi vào trong tay chị cũng quá đau khổ rồi." một vị đồng nghiệp khuyên nhủ, "Em cảm thấy cây xương rồng cầu cũng rất tốt."

Đây là khuyên cô buông tha trồng mấy cây mọng nước?

Nhan Khê nhìn cây trong tay mới mua về, vẻ mặt đau khổ nói: "Mọi người không thể chúc tôi lần này có thể thành công sao?"

"Lúc ba tuổi em đã nghe qua , chuyện này rất hay."

Nhan Khê: "Cho nên?"

"Cho nên làm người không thể nói dối."

Bị đồng nghiệp đả kích một phen, Nhan Khê lấy túi xách, nói với các đồng nghiệp: "Tôi bị mọi người thương tổn, tôi muốn đi tìm an ủi."

"Muốn đi ân ái thì nói đi." Tiểu Dương bĩu môi, "Cẩu độc thân bọn em chịu đựng được."

"Trong đầu em ngoại trừ chuyện tình cảm, thì không có cái khác nữa hả?" Nhan Khê chọc chọc ót Tiểu Dương, "Chị đây hôm nay đi mua sắm, mua mua mua sắm."

Qua vài ngày nữa là sinh nhật ba cô, ngày mai ba cô sẽ trở về, hiện tại cô đi chọn quà vừa thích hợp.

Đợi thang máy một hồi, cửa thang máy mở ra, Nhan Khê thấy trong thang máy là Triệu Uyển Đồng.

"Tôi còn tưởng là người nào, thì ra là con dâu thứ hai của Nguyên gia." Hai tay Triệu uyển đồng khoanh trước ngực, khóe mắt xếch lên, "Như thế nào, còn chưa có đi làm con dâu nhà giàu sao? Trên mạng chửi nhiều như vậy, không cho bạn trai giàu có của cô ra giúp cô dẹp bỏ dư luận

Nhìn Người Không Thể Nhìn Bề Ngoài - Chương 66