Nhật Ký Tân Hôn - Chương 7

“Ông xã, cá này tươi lắm nè, ăn nhiều một chút.”

Thẩm Hạ Chí vừa nói xong là gắp một miếng cá to bỏ vào trong chén của Kỳ Thịnh, sau đó cắn chiếc đũa cười cười nhìn anh.

Kỳ Thịnh ngước mắt nhìn cô một cái, không biểu hiện gì, chỉ là nhàn nhạt hỏi: “Em muốn hỏi gì?”

Quả nhiên là ông xã vĩ đại của cô, cái này mà cũng nhìn ra được.

Thẩm Hạ Chí để đũa xuống, lại gần Kỳ Thịnh, nháy mắt to có chút đáng thương: “Ông xã, có phải anh đang giận em không?”

Mặc dù anh không biểu hiện ra nhưng cô vẫn cảm thấy có cái gì đó không đúng. Ngày đó khi trở về anh vẫn dịu dàng kiểm tra xem cô có bị thương không nhưng mấy ngày nay anh đã thay đổi. Khi anh nhìn cô không còn nụ cười cưng chiều hiền hòa như trước, thỉnh thoảng sẽ lộ ra ánh mắt hờ hững hoặc là rối rắm, trầm tư suy nghĩ.

Hơn nữa cô còn phát hiện vào lúc cô không chú ý thì anh thường nhìn cô ngẩn người. Các cuộc tán gẫu ngọt ngào trước kia cũng dần ít đi. Rốt cuộc anh đang suy nghĩ gì, càng ngày cô càng có cảm giác bất an.

“Tại sao anh phải giận em?” Kỳ Thịnh nhìn cô nói.

“Bởi vì em không thẳng thắn với anh, lừa anh, cuối cùng còn làm anh mất ba mươi triệu.” Thẩm Hạ Chí chu cái miệng nhỏ nhắn nói xin lỗi: “Ông xã, em thật sự không cố ý gạt anh, là em không hiểu chuyện, không biết cuộc đời hiểm ác còn một mình chạy tới sòng bạc, xém chút nữa hại mọi người rơi vào nguy hiểm. Em xin lỗi, sau này em không dám nữa, anh đừng giận em, có được không?”

Kỳ Thịnh nhìn Thẩm Hạ Chí xoa xoa bàn tay nhỏ bé cầu xin tha lỗi mà đau lòng, anh vỗ vỗ ót cô: “Nghĩ bậy cái gì đó, anh không có giận em.”

“Thật sao?” Trầm Hạ Chí như bỏ được tảng đá trong lòng, cô nghiêm túc nhìn Kỳ Thịnh: “Vậy nếu như anh không giận em thì sau này không được không vui nữa. Gần đây anh rất ít cười, em không biết anh đang nghĩ gì.”

Gần đây anh rất ít cười sao, hành động cũng trở nên kỳ quái sao?

Kỳ Thịnh giật mình, lúc này anh mới nhận ra Quỷ Sát đã ảnh hưởng đến anh cho nên anh mới thường xuyên cau mày, hại Hạ Chí suy nghĩ lung tung. Anh nhếch môi cười: “Có sao?”

“Có mà có mà.” Thẩm Hạ Chí thấy Kỳ Thịnh cười thì tâm trạng cũng tốt hơn: “Phải rồi, sau này anh phải thường xuyên cười lên mới được, ông xã của em khi cười là đẹp nhất.”

“Biết rồi, cô bé.”

Cách xưng hô này... Thẩm Hạ Chí kinh ngạc, một lúc lâu sau Kỳ Thịnh cũng không nói gì thêm. Thẩm Hạ Chí tự nói với mình là sau này cô phải ngoan, không thể để anh gọi cô là cô bé nữa.

“Đúng rồi, ông xã.”

“Hả?”

“Quỷ Sát rốt cuộc là ai, anh biết hắn sao?” Thẩm Hạ Chí đang ăn cơm thuận miệng hỏi.

Nhưng trong một nháy mắt, thời gian như ngừng lại, Kỳ Thịnh trầm giọng nói: “Không biết, anh no rồi.”

Sau đó anh đứng dậy, đi vào phòng khách.

Thẩm Hạ Chí ảo não gõ gõ đầu mình, không phải cô lại nói sai gì đó chứ, gần đây cô luôn làm anh không vui. Đây là chuyện xưa nay chưa từng xảy ra, thậm chí cô có chút sợ hãi với cuộc hôn nhân của hai người, cô cảm thấy bất an, hình như có chuyện gì sắp xảy ra.

“Em đi đâu vậy?”

Thẩm Hạ Chí đang mang giày vào thì Kỳ Thịnh bỗng nhiên xuất hiện trước mặt cô. Giọng nói vô cùng lạnh nhạt, pha chút khẩn trương lo lắng.

Thẩm Hạ Chí chăm chú nhìn Kỳ Thịnh, ông xã của cô có phải là quá khẩn trương hay không? Trước kia cô cũng hay ra ngoài nhưng anh chỉ nói cô về sớm, rốt cuộc gần đây đã xảy ra chuyện gì?

“Em với Phúc Ngôn đi mua hạt giống, sẽ về rất nhanh.”

“Anh đi với em.” Kỳ Thịnh nói xong cũng chuẩn bị mang giày vào.

“Không cần đâu.” Thẩm Hạ Chí kéo Kỳ Thịnh: “Kỳ Thịnh, gần đây anh thường hay lo lắng thái quá, em cũng chỉ ra ngoài mua hạt giống một chút thôi cũng sẽ không chết được, anh làm gì khẩn trương thế kia.”

“Không được nói chữ đó!” Kỳ Thịnh gầm nhẹ, ánh mắt như toát ra tia lửa.

Thẩm Hạ Chí ngây người, cô đã thừa nhận mình sai lầm rồi, anh cũng nói là không tức giận. Vậy mà bây giờ thì sao, sợ cô đi ra ngoài gây phiền toái à? Nếu như anh thật sự tức giận thì mắng cô đi còn hơn là như bây giờ.

“Kỳ Thịnh, rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra? Em là vợ anh, không phải là con gái anh, anh không thể cư xử quá mức như thế. Em biết là có nhiều chuyện em cư xử không thành thục nhưng em nói rồi, em sẽ sửa, anh có thể không cần đối xử với em như vậy không? Em cũng có lòng tự trọng mà.”

Hiếm khi Thẩm Hạ Chí la hét trước mặt anh, cuối cùng Kỳ Thịnh cũng ý thức được hành động của mình, anh hít sâu một hơi: “Thật xin lỗi.”

Là anh quá khẩn trương nhưng anh thật sự rất lo lắng, sợ sự tình sẽ phát triển theo hướng anh không khống chế được.

Chỉ ba chữ cũng đủ làm Thẩm Hạ Chí mềm lòng, người chồng luôn dịu dàng chăm sóc cô gần đây tâm trạng không được tốt lắm. Không phải là cô không nhận ra nhưng cô không biết vấn đề nằm ở đâu?

Thẩm Hạ Chí sờ sờ gò má của Kỳ Thịnh, nhẹ nhàng nói: “Anh không cần phải lo lắng... em cũng không phải là đứa con nít ba bốn tuổi, huống chi còn có Phúc Ngôn nữa mà, anh lo lắng cái gì chứ, em sẽ về rất mau, chờ em nha.”

Đúng vậy, còn có phúc Ngôn mà, sẽ không có vấn đề gì đâu.

“Ừ.”

Thẩm Hạ Chí nhìn Kỳ Thịnh gật đầu, rốt cuộc cô cũng có thể yên tâm ra cửa: “Ông xã, hẹn gặp lại.”

“Đi đường cẩn thận.”

Kỳ Thịnh đứng ở cửa, điều chỉnh lại trái tim mình, không có việc gì, sẽ không có việc gì đâu.

“Khoan khoan, đây là ngoài ý muốn, chỉ là ngoài ý muốn!”

Cuối cùng chuyện cũng xảy ra.

Kỳ Thịnh đứng ở một bên, nhìn chân của Thẩm Hạ Chí bị băng bó, anh trầm mặc không nói một lời nào.

Thẩm Hạ Chí đưa tay muốn kéo Kỳ Thịnh: “Ông xã, em thề, đây thật sự là chuyện ngoài ý muốn... lúc em với Phúc Ngôn đang quay về thì thấy một con chó nhỏ đang nằm giữa đường không nhúc nhích, thiếu chút nữa bị người ta đụng phải nên em nóng lòng muốn cứu nó về, không cẩn thận nên bị thương, chuyện nhỏ mà chuyện nhỏ mà, sẽ khỏi rất nhanh.”

Chuyện nhỏ! Cô lại còn cho đây là chuyện nhỏ, cô có biết lúc anh thấy cô được Phúc Ngôn đỡ về đây với đôi chân chảy máu thì cảm thấy như thế nào không? Đau lòng đến không hít thở được, cái cảm giác này, cô có hiểu không?

Ngoài ý muốn? Ai có thể bảo đảm, đây là chuyện ngoài ý muốn chứ!

Cung Sa nhìn Kỳ Thịnh, đứng dậy lạnh lùng nói: “Băng bó kỹ, chân không được đụng vào nước, nghỉ ngơi khoảng mười ngày là được rồi.”

“Cám ơn cậu.”

Kỳ Thịnh ngẩng đầu lên nói cảm ơn, sau đó kéo Cung Sa và Phúc Ngôn ra cửa. Sau khi Cung Sa rời đi, Phúc Ngôn mới xin lỗi Kỳ Thịnh: “Thật xin lỗi, hại cô ấy bị thương.”

Kỳ Thịnh mím môi, gọn gàng dứt khoát: “Chỉ là ngoài ý muốn sao?”

Đúng như trong dự liệu, Phúc Ngôn trầm mặc. Một lúc sau, cô ấy lắc đầu nói: “Em cảm thấy đây không phải là chuyện ngoài ý muốn.”

Đúng vậy, anh cũng sớm biết đây không phải là ngoài ý muốn, nên đến vẫn sẽ đến, trừ phi anh vĩnh viễn không cho Hạ Chí ra khỏi khu này, nếu không...

“Tôi biết rồi, Phúc Ngôn, cám ơn cô.” Ít nhất, vì đã đưa Hạ Chí về đây an toàn.

“Kỳ!” Phúc Ngôn thấy Kỳ Thịnh xoay người chuẩn bị vào nhà thì gọi khẽ.

“Hả?”

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Anh không muốn nói cho em và bọn Tiểu Tích biết sao?” Ngay cả cô cũng phát hiện ra chuyện gì đó không bình thường.

“Chuyện này tôi không muốn bất kỳ ai nhúng tay vào, Phúc Ngôn, tôi hy vọng cô hiểu.”

“Được, nhưng ít ra anh phải đồng ý với em, đến thời điểm nguy hiểm phải nói cho chúng em biết, anh là một phần tử của khu dân cư này, anh vĩnh viễn phải nhớ rõ điều đó.”

“Ừ.” Kỳ Thịnh đưa lưng về phía Phúc Ngôn, chậm chạp gật đầu rồi đi vào nhà.

Thẩm Hạ Chí đang đứng dậy thì bỗng ngã nhào, Kỳ Thịnh vội vàng chạy đến đỡ cô, anh bất mãn trừng cô: “Bộ dạng như thế này còn không ngồi yên, em muốn như thế nào hả?”

“Anh lại tức giận rồi có phải không?” Gần đây anh rất hay tức giận, Thẩm Hạ Chí vuốt lên cái trán đang nhăn nhúm của anh: “Tin em, đây chỉ là chuyện ngoài ý muốn, sau này sẽ không xảy ra nữa.”

“Trước khi ra khỏi cửa em cũng nói như vậy, đến bao giờ em mới biết nghe lời anh chứ?”

Thật sự là cô không có lời nào để nói, người có họa phúc khó lường, cô cũng không cố ý bị thương. Thẩm Hạ Chí đưa tay vòng lấy eo Kỳ Thịnh, chôn đầu trong ngực anh: “Anh đang lo lắng cho em phải không? Em thật sự không có chuyện gì, anh đừng lo lắng, em thật sự rất tốt...”

Bây giờ thì không sao, nhưng sau này... Ai có thể bảo đảm?

Kỳ Thịnh thở dài, đưa tay vuốt mái tóc dài của cô. Có một ý định đã quanh quẩn trong đầu anh lâu rồi, bây giờ cuối cùng cũng có thể hạ quyết tâm. Anh nhắm mắt lại để không ai thấy được tâm trạng thật sự của mình.

“Hạ Chí, em phải sống thật tốt, không thể làm cho anh lo lắng.”

Kỳ Thịnh chậm rãi nói giống như là câu nói cuối cùng của anh trước khi chia xa.

Chỉ cần em sống tốt thì cho dù em có hận anh thì cũng không sao cả, Thẩm Hạ Chí, anh muốn em được sống tốt.

“Boong...” Một hồi chuông vang lên làm Thẩm Hạ Chí hồi hồn. Cô nhìn khung cảnh trước mắt, trong lúc nhất thời cảm thấy có chút lúng túng.

Cô đưa tay đỡ lấy cái đầu với mái tóc rối bời. Lúc này cô mới nhận ra mình không còn là Thậm Hạ Chí năm đó, không còn là Thẩm Hạ Chí mười tám tuổi mà là hai mươi bốn tuổi.

Cô cười khổ, có chút oán trách mình luôn nhớ về thời gian đó.

Năm cô mười tám tuổi gả cho Kỳ Thịnh, đó là thời gian hạnh phúc nhất trong cuộc đời cô. Sau đó, khi cô mười chín tuổi... một tờ giấy ly hôn nằm trong tay.

Cùng Kỳ Thịnh sánh đôi mỗi ngày, mỗi phút mỗi giây cô đều nhớ rõ kể cả giây phút ly hôn kia. Cô cũng không dám quên.

Ngày đó, chân của cô vừa mới khỏi thì cô liền đến ôm anh nhưng anh lại lạnh lùng đẩy cô ra. Không hề nói trước đưa cho cô tờ đơn ly hôn.

Cô cũng không quên vẻ mặt kỳ quái của mình lúc đó. Cô vẫn cho rằng anh đang nói giỡn, mọi chuyện đều tốt, tại sao anh lại muốn ly hôn chứ? Có lẽ, mọi chuyện vốn đã không tốt rồi, từ sau ngày kia thì hành động của anh đã rất kì lạ, rất nguy hại đến tình trạng hôn nhân của cả hai, nhưng cho dù như thế, cũng không đến nỗi ly hôn chứ.

Anh nói anh đã chịu đủ hành động không suy nghĩ của cô, cưới cô là muốn cô giúp anh chăm lo cuộc sống hàng ngày nhưng cô lại không làm được.

Cô khóc, cô nói nhất định mình sẽ sửa đổi, không cần ly hôn có được không? Hôm nay cũng không phải là ngày cá tháng tư, tại sao anh lại đùa kiểu này?

Cô, chưa bao giờ biết anh có thể tàn nhẫn như thế, lạnh lùng cự tuyệt cô.

Cô khóc rống lên tìm mọi lý do ngây thơ để giữ anh lại. Cô nói cô không biết làm cô, nhất định sẽ chết đói. Không có anh bên cạnh, cô không thể chăm sóc được ình.

Nhưng anh vẫn hờ hững nói, mọi chuyện đều không liên quan đến anh.

Mọi chuyện diễn biến quá nhanh làm Thẩm Hạ Chí không thể thích ứng được. Vì thế, một tháng sau khi Kỳ Thịnh bỏ đi cô vẫn bị bệnh, không muốn đối mặt với thực tế.

Nói thật, cho đến bây giờ, cô vẫn không biết lí do anh muốn ly hôn với cô. Cô đã từng suy nghĩ đến nhiều trường hợp, nhưng Kỳ Thịnh mà cô biết không thể nằm trong những trường hợp đó. Cô biết anh nhất định là có lý do gì đó nên mới tàn nhẫn với cô như vậy.

Nhưng mà, là lý do gì đây?

Thật ra thì cũng không quan trọng, năm năm rồi, cô đã không còn hy vọng xa vời là có thể gặp lại anh. Từ đầu đến cuối, chỉ có cô yêu anh chứ anh không hề nói yêu cô. Cô luôn tin rằng sẽ có một ngày anh sẽ yêu cô. Lúc đầu anh cưới cô là ví tốt bụng đến cuối cùng, kết cục thế kia cô cũng không dám oán trách.

Nhưng nếu như còn có thể được gặp lại anh, cô nhất định sẽ hỏi anh: Nếu như cô không còn là cô bé không hiểu chuyện, không còn lệ thuộc vào anh thì anh có còn muốn quay về bên em không?

Không có cơ hội, chính là cô không có cơ hội đó.

Cũng may, một tháng sau khi ly hôn cô phát hiện mình có thai. Đây là niềm vui lớn lao đối với cô. Cô đã từng tâm sự với anh về chuyện đứa bé, mặc dù đứa bé này đến không đúng lúc nhưng cô vẫn rất cảm kích. Vì đứa bé, cô đã cố gắng bồi dưỡng bản thân, quyết tâm sinh một đứa con khỏe mạnh.

Cho dù mọi người có nói gì thì cô cũng rời khỏi khu dân cư an bình để tìm nhà trọ. Cô sợ nếu cô cứ ở đó thì anh sẽ không quay lại, anh có thể đi đâu chứ? Bởi vì anh đã đem tài sản của mình cho cô hết, số tiền này làm cô trợn tròn cả mắt, là vì trách nhiệm hay là còn lý do khác, cô cũng không dám nghĩ nhiều.

Sau đó, cô sinh được một bé gái, Kỳ Hỷ, đây là tên Kỳ Thịnh đã đặt. Cô nhất định sẽ làm theo lời anh, đem lại một cuộc sống hạnh phúc cho con gái cho dù anh không thấy được.

Một thời gian sau, cô dùng tiền của mình mở tiệm bánh ngọt. Cô không hề đụng tới số tiền anh để lại cho cô. Cô vẫn nghĩ là mình sẽ không thế nấu ăn. Cho đến khi rời khỏi anh cô đã biết làm rất nhiều thứ, ví dụ như chuyện làm thức ăn, nhất là món bánh ngọt, mỗi khách hàng đều khen không dứt lời. Năm năm qua, cô đã trưởng thành không ít. Trước kia không hiểu chuyện là vì có anh quá cưng chiều cô.

Hận anh sao? Không hận, cô chưa từng hận anh.

Dĩ nhiên, cô cũng không phải là Thánh Nữ trong tiểu thuyết ngôn tình, không oán không hối yêu đến chết đi sống lại. Cô chỉ từng oán, tại sao đã từng nói sẽ bên nhau đến cuối đời nhưng anh lại không làm được? Nhưng cô không hận anh, không có anh, vĩnh viễn cô sẽ không biết thế nào là hạnh phúc. Cũng như không có anh sẽ không có bảo bối Duyệt Duyệt. Không có anh thì cô sẽ không có dũng khí sống tiếp đến hôm nay.

Nhưng mà, Kỳ Thịnh, rốt cuộc anh đang ở đâu? Tại sao một chút tin tức cũng không có, cho dù là người của khu dân cư đến đây chơi cũng không có ai nhắc đến anh, giống như anh chưa từng xuất hiện.

Kỳ Thịnh, không có anh, em cũng có thể sống tốt. Anh có thể đến thăm em một lần không? Sẵn tiện khen em một câu: Thẩm Hạ Chí, em đã không còn là cô bé rồi, đã là người phụ nữ kiên cường, người mẹ dịu dàng.

“Chị Thẩm!”

Một giọng nói hồ hởi vang lên, cắt đứt dòng hồi tưởng của Thẩm Hạ Chí, cô ngước mắt nhìn ra ngoài.

Cô nở nụ cười yếu ớt, bước tới cầm tay Tiểu Kỳ, hôm nay cô ấy mặc chiếc ao cưới màu trắng tuyết: “Cuối cùng chị cũng tới rồi, em với Đại Hùng cứ sợ chị không tới kịp hôn lễ của chúng em.”

“Làm sao có thể chứ.” Thẩm Hạ Chí cười cười, cô nhìn Đại Hùng đang đi tới: “Chúc mừng hai em.”

“Chị Thẩm, cuối cùng chị cũng tới, Tiểu Kỳ nói chị không tới thì sẽ không kết hôn.” Đại Hùng mặc đồ vét cười khổ.

“Đừng có tức giận nói bậy.” Thẩm Hạ Chí hời hợt gõ gõ đầu Tiểu Kỳ, sau đó hỏi: “Nghi thức bắt đầu chưa? Sao hai người còn chạy tới đây?”

“Chính là sắp bắt đầu rồi nên mới đi tìm chị.” Tiểu Kỳ nói: “Chị là người chứng hôn của chúng em.”

“Người chứng hôn?” Thẩm Hạ Chí sợ hết hồn, liền vội vàng lắc đầu: “Tại sao em không nói sớm nói với chị, chị không chuẩn bị gì hết, chị không biết phải nói gì.”

Đại Hùng cười hì hì nói: “Chính là vì muốn chị không chuẩn bị mà, đây là ý của em và Tiểu Kỳ. Chị là người hiểu chúng em nhất, chúng em hỵ vọng chị không quá thận trọng, nghĩ gì nói nấy là được rồi.”

“Khoan, chị không làm được.”

“Chị có thể làm được!”

Sau đó Thẩm Hạ Chí buồn bực bị đôi vợ chồng kéo vào giáo đường. Sau khi bọn họ làm lễ tuyên thệ, trao nhẫn là tới phiên cô lên khán đài. Cô thật sự rất kích động, hai tay trống trơn, chưa chuẩn bị gì hết, cô phải làm sao đây, thật là rối tinh rối mù.

Thẩm Hạ Chí nghe Mục Sư mời mình lên đài đọc diễn văn, sau đó lại nghe thấy một tràng pháo tay. Cô nhìn thấy Tiểu Kỳ và Đại Hùng bướng bỉnh nháy mắt với mình, cuối cùng cô cũng phải bước lên.

Thẩm Hạ Chí đứng trên khán đài, nhìn giáo đường trắng tinh, sau đó lại nhìn những gương mặt vui mừng. Có lẽ lúc này cô đã cảm nhận được thế nào là tình yêu nên quên hết cả sự sợ hãi trong lòng. Cô cất lời.

“Vừa rồi tôi mới biết mình là người chứng hôn nên không có chuẩn bị gì hết. Trong lòng chỉ có một câu “đôi vợ chồng này thật là quậy quá đi.””

Câu nói vừa dứt thì dưới đài truyền đến một trận cười nhỏ. Thẩm Hạ Chí cũng cười, cô quay đầu nhìn về phía tiểu Kỳ và Đại Hùng, ánh mắt nhu hòa: “Nhưng là cũng nhờ vậy, bọn họ mới có ngày hôm nay. Bởi vì yêu cũng cần một chút kích động, nếu không có thì lúc ở tiệm đồ ngọt của tôi đã không cãi nhau dẫn đến kết quả tốt đẹp như ngày hôm nay. Thật ra thì, có yêu thì mới có ghét, hơn nữa cái phần ghét này sẽ kéo dài đến cả đời.”

Dần dần, hốc mắt của Tiểu Kỳ và Đại Hùng đều đỏ lên, mọi người phía dưới đều vỗ tay.

Thẩm Hạ Chí cười cười, ánh mắt hướng về phía cửa lớn của giáo đường, giống như đang suy nghĩ cái gì đó, một lần nữa mở miệng nói: “Có nhiều lúc, chúng ta sẽ cho rằng tình yêu là tất cả, hôn nhân là thiên đường tốt đẹp, hai người sẽ vĩnh viễn hạnh phúc bên nhau. Nhưng hôn nhân không chỉ cần tình yêu, nó cần có sự bao dung, tha thứ, giúp đỡ nhau... Đợi chút. Tiểu Kỳ, con người là phải trưởng thành, không thể lúc nào cũng đối với Đại Hùng là ta cần thì ta lấy. Nếu em thật sự yêu Đại Hùng thì em phải chia sẻ tâm sự, ưu phiền của cậu ấy. Không nên chờ đến khi mất đi rồi mới phát hiện là mình không tốt. Đại Hùng, em phải bao dung cho Tiểu Kỳ, có lẽ Tiểu Kỳ không hiểu chuyện, không đủ trưởng thành nhưng nếu cô ấy đã thật sự cố gắng thì bất kể kết quả ra sao em cũng phải luôn ở bên cô ấy. Vì Tiểu Kỳ chỉ có yêu em thì mới cố gắng được như vậy...”

Nói xong, đôi mắt của Thẩm Hạ Chí sáng ngời, cô không biết là đang nói Tiểu Kỳ và Đại Hùng hay là nói mình và Kỳ Thịnh. Cô chỉ cảm thấy mắt ngân ngấn nước, tầm mắt mơ hồ. Lúc này hình như cô thấy được một bóng dáng màu đen xuất hiện ở cửa lớn giáo đường.

Tim cô dừng lại trong chốc lát, cô không thể tưởng tượng nổi liều chết nháy mắt muốn xác định xem mình có hoa mắt hay không. Nhưng càng nháy mắt thì tầm mắt càng mờ. Trong lúc không kịp suy nghĩ, cô đã lao xuống khán đài, dùng tốc độ nhanh nhất của mình chạy ra cửa lớn...

Sau đó, nơi đó... Không có ai.

Thẩm Hạ Chí vội vàng chạy ra ngoài tìm kiếm, cô giống như người điên muốn xác nhận xem bóng dáng kia là ai. Nhưng căn bản là nó không tồn tại, cô lại bị ảo giác rồi.

Thân thể giống như bị rút hết sức lực, Thẩm Hạ Chí bỗng dưng ngồi chồm hổm trên mặt đất gào khóc lên. Đây là lần đầu tiên trong năm năm, cô gào khóc như một đứa trẻ đáng thương, cô khóc đến đau lòng mà tuyệt vọng.

Ai nói cô rất dũng cảm, ai nói cô rất kiên cường, ai nói cô không sao cả, ai nói cô không hận...

Kỳ Thịnh! Em hận anh, hận anh!

Tại sao anh lại bỏ rơi em, chẳng phải chúng ta đã nói sẽ mãi mãi ở bên nhau sao? Anh đã nói sẽ đối tốt với em cả đời, anh lừa em, anh là tên lừa gạt. Em thật sự đã rất cố gắng, tại sao anh lại vì một chuyện nhỏ như thế mà bỏ rơi em, tại sao anh không cho em thêm thời gian, tại sao anh không yêu em...

“Kỳ Thịnh... Kỳ Thịnh!” Thẩm Hạ Chí ngồi chồm hổm trên mặt đất hét to, giọng nói cũng nhanh chóng khàn đi.

Cô không thể quên anh được, cô rất yêu anh. Có rất nhiều lần cô đã tự nói với bản thân là cô không yêu anh. Nhưng trong lòng cô, anh mãi mãi là chiếc ô che mưa ngày hôm đó, trong lúc cô tuyệt vọng nhất là anh đã đưa tay cứu vớt cô, là anh cho cô một gia đình ấm áp... Cuối cùng là vì lý do gì anh rời xa cô, bỏ lại một tờ giấy ly hôn không quay đầu lại?

Cái gì mà cô bé, cái gì mà không hiểu chuyện, cô không tin. Tất cả chỉ là lý do, cô không tin. Cô đã từng giả bộ lừa gạt bản thân nhưng cô chỉ cần anh, chỉ cần một mình anh!

Tại sao anh không quan tâm em, tại sao anh muốn làm tổn thương em?

“Kỳ Thịnh...”

Ở xa xa có một bóng dáng màu đen cao lớn chậm rãi đi ra từ góc tường. Nhìn cô đau lòng như vậy, anh cũng không tốt hơn bao nhiêu.

Anh đã từng cho rằng cô thật sự quên anh, có thể không có anh bên cạnh. Nhưng bây giờ anh mới biết, cô vẫn là Thẩm Hạ Chí của năm đó, cho dù có cậy mạnh như thế nào thì trong nội tâm cô vẫn cần anh che chở.

Kỳ Thịnh lẳng lặng đứng ở góc tường, mặc cho gió to thổi vào người.

Cô yêu anh như vậy nhưng anh còn có tư cách gì ở bên cô? Là anh bỏ cô, ròng rã năm năm, bất luận là lý do gì, thậm chí là vì tốt cho cô thì đều là tội không thể tha thứ .

Anh tự tiện thay cô quyết định tương lai, thậm chí không hỏi cô có muốn không. Bây giờ mọi chuyện đã được giải quyết, anh có thể quay về bên cạnh cô không?

Ngay cả anh cũng cảm thấy thật buồn cười.

Nhìn cô đau lòng nhưng anh lại không thể ra mặt. So với bị cô hận mà được ở bên cô thì bây giờ anh còn đau lòng hơn.

Thậm chí anh còn không kịp nói cho cô biết.

Hạ Chí, anh yêu em, thì ra là không phải là anh không biết yêu, không phải sẽ không yêu, mà là ngay từ lúc đầu, anh đã không biết anh yêu em.

Cứ như vậy, một sáng một tối, rõ ràng là hai ngườiyêu nhau nhưng lại không thể gặp nhau.

Nhật Ký Tân Hôn - Chương 7