Nếu Như Chưa Từng Yêu Anh - Nằm Bò Trên Sofa

Người phụ nữ trước mặt, nước mắt đầm đìa, khiến tim Lục Vân Trạm đau thắt, ra sức xua tay nói: “ An An, là lỗi của anh, anh bây giờ thành tâm hối cải, đừng khóc nữa được không?”

Ngôn Tiểu An không thèm để ý Lục Vân Trạm, Lục Vân Trạm chẳng biết làm sao, chỉ có thể xua tay: “ Như thế này, An An, em xem, như thế nào mới có thể khiến em hết giận?”

Đôi mắt Ngôn Tiểu An xoay tròn: “ Thật sao, em nói ra, anh sẽ đồng ý chứ?”

“ Phải.” Chỉ cần bà cố nội này không khóc nữa, trời mới hiểu cơ thể cô ấy bị giày vò thế nào, tại sao lại khóc thành nông nỗi này chứ.

Nghe người ta nói, nước mắt là sức sống, đừng để chảy nước mắt nữa.

Ngôn Tiểu An sau khi nghe Lục Vân Trạm nói, mắt sáng bừng lên, trong mắt có ý đồ đen tối: “ Uhm, là anh nói, thế thì anh vừa đánh mông em, anh, anh cũng phải để em đánh lại, hai chúng ta phải công bằng.”

Lục Vân Trạm vừa nghe, cũng chẳng sao, không phải bị vợ đánh vào mông sao, không có gì to tát. Lại nói, sức của vợ hắn cũng chẳng khỏe gì, hắn cũng không phải không biết, đánh trên mông hắn, nói không chừng lại thành xoa mông hắn ấy chứ............Người đàn ông cao to, bị vợ xoa mông, cũng không phải là chuyện gì to, ngược lại, hình như còn giống như bị tranh thủ lợi dụng?

“ Được, em đánh đi.”

“ Thật để em đánh à?”

“ Đánh đi, quân tử nhất ngôn.”

Hai mắt Ngôn Tiểu An càng sáng hơn, khóe miệng nở nụ cười ngọt ngào: “ Được, nói lời giữ lời.” Nói xong, cô đứng dậy từ trong lòng Lục Vân Trạm, chỉ huy Lục Vân Trạm: “ Đứng lên.”

Lục Vân Trạm cũng không nghĩ nhiều, vợ bảo đứng lên thì đứng lên thôi.

“ Tụt quần ra, nằm ngửa úp bụng trên sofa.”

Tình hình gì thế?...... Lục Vân Trạm nheo mắt lại, trong đầu linh hoạt trở lại, “ An An, em biết mình đang nói gì không?”Em đương nhiên biết!....... Ngôn Tiểu An sắp hưng phấn mà hét lên rồi!

Trước nay chỉ có Lục Vân Trạm ức hiếp cô, bây giờ có thể đổi thành cô ức hiếp Lục Vân Trạm rồi.

Hai mắt cô sáng lấp lánh, đầy ánh hào quang rực rỡ.

Lục Vân Trạm nheo mắt, lông mày nháy nháy, biểu cảm trên mặt người phụ nữ này khác lạ, khuôn mặt đó vui mừng hớn hở...xem ra người phụ nữ này thật sự chuẩn bị “ đánh” mông hắn rồi.

“ Lục Vân Trạm, anh đừng nhiều lời! Có phải đàn ông không, vừa nãy nói rồi, quân tử nhất ngôn, nói lời giữ lời, anh muốn lật lọng à?” Ngôn Tiểu An sợ Lục Vân Trạm hối hận, lại lôi lời nói lúc nãy của Lục Vân Trạm ra nhắc lại, chặn họng trước khi có ý đồ thay đổi.

Lục Vân Trạm nheo mắt, khóe mắt đầy nguy hiểm, đột nhiên, hắn cười lên, cười hết sức dịu dàng, gật gật đầu với An An: “ Được, anh nghe An An.”

Nói xong, đưa tay để vào phần thắt lưng, động tác từ từ, rồi cởi thắt lưng, ánh mắt Ngôn Tiểu An, bất giác nhìn theo ngón tay của Lục Vân Trạm, nhìn theo từng động tác của anh ta.

 thanh của thắt lưng được tháo ra, sau đó là cởi cúc quần tây, khóa.........

Đôi tay ấy, vừa trắng lại vừa dài, còn đẹp hơn tay người đánh đàn, đây là bàn tay cám dỗ nhất đẹp nhất mà Ngôn Tiểu An từng nhìn thấy.

Đúng, không sai, chính là cám dỗ.

Đặc biệt là mỗi động tác đang làm bây giờ.

Ngôn Tiểu An tự nhiên nuốt nước bọt, người đàn ông mặc dù ngón tay đang cởi quần tây, nhưng ánh mắt lại lướt trên mặt Ngôn Tiểu An, không rời chút nào.

Nhìn người phụ nữ đối diện, đôi mắt xoay tròn nhìn chằm chằm vào chỗ đó của mình, Lục Vân Trạm cảm thấy máu trong người như bơm đầy, căng cứng, còn người phụ nữ đó với bộ dạng nuốt nước bọt, ánh mắt người đàn ông, càng sâu xa hơn.

Nếu Như Chưa Từng Yêu Anh - Nằm Bò Trên Sofa