Nếu Như Chưa Từng Yêu Anh - Tôi Phải Thay Người Khác Sinh Con

Ngôn Tiểu An tức giận nhưng cũng thấy buồn cười, lúc này, trong đầu tỉnh táo hơn rất nhiều, đột nhiên cười khẩy nói: “ Ồ......ý của Lục Tổng là bảo tôi ít liên hệ với Hứa Nguy phải không, tốt nhất đừng nghe điện thoại, không trả lời tin nhắn? Nếu như gặp phải trên đường, giả bộ không quen biết, đúng không?”

“ Em có thể nghĩ như thế là tốt.”

Ngôn Tiểu An nhìn người đàn ông ngông nghênh trước mặt, vẻ kiêu ngạo, lửa bực tức trong người như phát nổ.

trong lòng cô.

“ Lục Vân Trạm! tôi thành niên rồi! Tôi có tự do của tôi! Có quyền lợi chọn lựa bạn bè, Lục Vân Trạm anh cũng ngông cuồng quá rồi đấy! Cả ngày khóa tôi ở bên cạnh, tôi cũng không phải cái đó, mà bị anh ngày nào cũng dắt trên thắt lưng!”

Hiện rõ đã bị kiềm chế từ lâu, hôm nay tại vì cuộc điện thoại này, những ngày này, Ngôn Tiểu An bị tích lửa giận, ngay lập tức mở miệng trút hết ra ngoài!

“ Lại nói, anh là gì của tôi mà lại hạn chế tự do của tôi, hai chúng ta có quan hệ gì? Không phải giúp anh sinh con sao, nếu như vì tôi giúp anh sinh con, anh hạn chế tự do của tôi, thế thì được, tôi đi thay người khác sinh một đứa, dù cho anh ta là Mộ Dung Túc hay là Thẩm Việt, hoặc là Ngụy Đồ Phong, hay là Hứa Nguy hoặc Phó Địch đều được, tôi thay bọn họ sinh một đứa, đến lúc đó không phải tôi có tự do rồi không.”

Người đàn ông từ từ nheo mắt lại, giận dữ nhìn cô, vẻ nguy hiểm nói: “ An An, em nói lại một lần nữa?”

Giọng nói đàn ông rất nhẹ rất nhẹ, nhẹ như lông hồng, giống như không hề giận dữ, Ngôn Tiểu An đang bị tức dồn lên đầu, càng không ý thức được giọng nói nhẹ nhàng của người đàn ông, tâm trạng kiềm chế sau lưng........nguy hiểm, đang dần dần đến.

“ Nói thì nói, tôi còn lâu mới sợ.”

“ Ồ.....em không sợ anh, thế thì nói đi.”

Ngôn Tiểu An lúc này mới cảm thấy có gì đó khác lạ, thì ra trong bất giác, cô đã bị người đàn ông này ép vào góc sofa, hắn bước lên trước một bước, cô lại lùi về sau một bước, chỉ là cô không hề biết.

Lục Vân Trạm cười ha ha, trong mắt Ngôn Tiểu An, lúc này mới biết sợ hãi....... “ Tôi, tôi còn lâu mới sợ.” Cố tình nhấn mạnh, Ngôn Tiểu An lúc này còn hất cằm mà nói.

Đôi lông mi dài của người đàn ông, cụp xuống, trong mắt xuất hiện ý cười.

“ uhm, anh biết, An An không sợ anh, An An sao lại sợ anh chứ?” Người đàn ông nhịn cười, bộ dạng như không có chuyện gì, nói.

“ Anh biết là được.”

“ Anh biết chứ........thế thì em nói lại những lời vừa nãy một lần đi.” Chữ ‘thử’ đó phát ra nhẹ tễnh, nhưng vang bên tai Ngôn Tiểu An, lập tức trong lòng phát run.

“ Em, em nói gì chứ?” Ngôn Tiểu An lắp bắp nói một tiếng, đưa tay ôm đầu: “ Em đau đầu, em đau đầu quá, bệnh của em còn chưa khỏi, Lục Vân Trạm, anh ức hiếp người bệnh, là đàn ông gì chứ.”

Lục Vân Trạm nhìn người phụ nữ bắt đầu sợ, trong lòng vừa tức vừa buồn cười. tức là khi cô tức giận lời nào cũng dám nói, buồn cười là khi, đợi cuối cùng cô hiểu ra, lại bắt đầu kiếm cớ đủ trò để né tránh.

Trong lòng trước đây bực tức vì những lời cô nói chọc tức người khác, lập tức tan biến.

Lục Vân Trạm đột nhiên quay người, ngồi dựa trên ghế sofa, đưa tay kéo người phụ nữ trong góc sofa: “ Em ấy à, khi tức giận, lời gì cũng dám nói.”

Nói xong, dịu dàng kéo Ngôn Tiểu An ngồi lên đùi anh ta.

Nếu Như Chưa Từng Yêu Anh - Tôi Phải Thay Người Khác Sinh Con