Hào Môn Tuyệt Luyến Tổng Giám Đốc Không Yêu Vẫn Cưỡng Ép - Nguyện Vọng Ngày Giáng Sinh

"Đừng! Đừng..." Cô rất hận bản thân, rõ ràng muốn cự tuyệt anh, vậy mà một chút khí lực để phản đối cũng không có, ngược lại lại giống như một con mèo đang khẽ cào cào.

Anh nâng người cô lên, hôn lên từng tấc da thịt, lưu luyến không rời... Bầu ngực căng tròn no nê khiến dục vọng trong anh càng lúc càng mãnh liệt.

Nụ hoa bị anh cắn mút càng thêm đứng thẳng, lưỡi anh như tham liếm mật ngọt, si mê hôn liếm nụ hoa căng tràn. Dục vọng sớm thức tỉnh cách một lớp vải chống đỡ giữa hai chân cô, dục vọng thẳng tắp xỏ xuyên qua hai người...

"Đủ rồi, bỏ ra..." anh ôn nhu cắn cắn mút mút khiến chân cô không thể đứng vững, một tầng áng hồng bao phủ trên khuôn mặt xinh đẹp, vô cùng quyến rũ.

"Vẫn chưa đủ." Anh cười đầy ham muốn, "Đêm nay còn chưa bắt đầu mà." Xa cách năm năm lại được nếm lại mùi vị xưa, sao anh có thể bỏ qua cơ hội tuyệt vời như vậy được chứ?

Anh cởi chiếc váy của cô xuống, cách một lớp quần lót vuốt ve cô, chỉ chốc lát sau lớp vải mỏng manh đã trở nên ẩm ướt...

"Rất thành thực." Anh cười đắc ý. "Anh thích em như vậy."

"Anh không thể..." Lời của cô còn chưa nói xong, anh đã gọn gàng xé nát vật cản còn lại. Ngón giữa mạnh mẽ xuyên qua khu rừng thần bí, vuốt ve hoa hạch của cô, kỹ xảo điêu luyện xoa nắn trái phải, ngón tay không ngừng chuyển động vòng quanh hoa hạch, chạm đến điểm mân cảm gần đấy...

"Đừng..." Thanh âm của cô vang lên, chỉ cảm thấy một cỗ nhiệt lưu giữa hai chân như được phóng thích, thật khó chịu, khiến cô rơi vào vực thẳm.

"Đừng có ngừng sao?" Anh cười phóng túng. "Được, anh sẽ cố gắng!" Lại thêm một ngón tay tiến vào thăm dò bên trong dũng đạo căng đầy.

Đột nhiên tham tiến khiến cô hét lên, "Không, anh không thể..."

"Anh có thể, anh tin chỉ có anh tới được nơi này..." Anh tuyên bố, hai ngón tay bên trong dũng đạo càng thêm tham tiến, khiến cho cô một lần lại một lần điên cuồng.

"Thoải mái không? Nhìn em nhiệt tình đến vậy, anh thật đáng chết, bỏ đói em năm năm qua!" Nhiệt độ giữa hai người càng lúc càng cao, hô hấp cũng thêm dồn dập hỗn loạn, mắt thấy phòng tuyến cuối cùng sắp bị phá vỡ.

"Anh..." Thi Tĩnh khó khăn thở gấp. "Đồ hạ lưu!"

"Anh hạ lưu? Anh đương nhiên là hạ lưu!" Anh cười đến điên cuồng, tràn đầy mạnh mẽ. "Em rất thích anh hạ lưu như vậy, không phải sao?"

Giống như muốn xác minh những lời vừa nói, ngón tay anh bên trong cơ thể cô lại thêm sáp nhập, thực muốn khắc sâu vào trong dũng đạo ngọt ngào ấy không muốn ra.

"Thích không?" Anh một bên tiến công một bên thưởng thức biểu tình hoang mang và vui sướng của cô. "Vẫn chặt chẽ như vậy, nếu không phải tận mắt nhìn thấy tiểu Thần, anh sẽ không tin em đã từng sinh con." Anh xé bỏ lớp quần lót, nhanh chóng cởi quần dài, rốt cuộc không thể chịu đựng được nữa, anh muốn cô!

"Không được, tôi không muốn lại trở thành đồ chơi của anh!" Sự nhục nhã của năm năm trước hiện lên trước mắt cô, cô cố gắng đẩy anh ra.

"Anh sẽ không bao giờ coi em như món đồ chơi." Anh nói nhỏ, tiếng nói trầm thấp mà hữu lực, ôm chặt lấy cô, vứt bộ quần áo không chỉnh tề của cô trên vách tường.

"Chúng ta không thể..." Cô kinh hoàng nhìn bốn phía, anh điên rồi sao? Phòng không có cửa, anh lại cứ vậy...

"Suỵt, đừng nói gì cả, hãy để anh thỏa mãn em." Anh nói xong, mạnh mẽ tiến đến hoa kính, hung hăng đâm vào, giống như một con ngựa hoang không chút kiêng nể mà tiến tới...

"Ách.." Vật nóng bỏng đã tràn ngập trong cô, cô gần như vì sự kết hợp tuyệt vời này mà trở nên choáng váng, mơ hồ ngâm nga.

"Kêu lên!" Anh lên tiếng ra lệnh. "Sẽ không có ai nghe được, cứ kêu lớn lên!"

Giấc mộng suốt năm năm như ùa về, anh vẫn không thể quên được cô, sự nũng nịu ngâm nga của cô như đang thiêu đốt anh...

Anh lại một lần nữa tiến đến, lại một lần nữa xâm nhập, gốc đã muốn chạm đến hoa kính, vẫn mạnh mẽ nhanh nhẹn chiếm lấy...

Gạt người! Trong nhà còn có tiểu Thần... bất qua bây giờ cô không thể quan tâm nhiều đến vấn đề này được.

"Tôi, tôi không được..." Cô mạnh thở dốc, không được, của anh quá lớn!

"Em có thể, em l