Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm - Scandal Tai Tiếng Nổ Tung

Edit: Phi Phi

Beta: Phi Phi

Một giọt nước mắt cũng chỉ là một giọt nước mắt.

Kiều Na chỉ cho phép bản thân mình lưu lại một giọt đó vì hắn.

Cô biết yêu cầu này của mình có chút tàn nhẫn, nhưng cô vẫn phải sống, vẫn phải tiếp tục sống, chỉ có đem con đường kia đập nát thì mới có thể hoàn toàn cắt đứt mối quan hệ giữa hai người bọn họ.

Phương Thiệu Hoa sau khi nghe xong, đồng tử co rút, răng nanh cắn chặt lên môi. Hắn siết chặt vòng tay ôm lấy Kiều Na, từng chữ từng câu nói: “Đừng như vậy, anh sẽ không đồng ý, một chữ cũng không đồng ý!”

Kiều Na cảm thấy thật buồn cười. Cô mở to hai mắt, hai tay dùng sức tách từng ngón tay của hắn ra, dùng hết sức lực của mình.

Hai người giằng co một hồi, trầm mặc tự phân cao thấp. Cho đến khi Kiều Na thúc khủy tay về phía sau một cái, thừa dịp Phương Thiệu Hoa ôm ngực liền giãy ra thoát khỏi vòng tay của hắn.

“Phanh” một tiếng đóng cửa lại, Kiều Na tựa lưng trên cửa nhẹ nhàng giật giật khóe miệng, giống như người thắng cuối cùng chính là mình.

Nước mắt nơi khóe mắt đã biến mất, cô đi vào nhà tắm, để vòi sen giội nước từ trên người mình, như muốn rửa cho sạch sẽ những thứ dơ bẩn.

Có câu nói: Người sống vĩnh viễn tranh đoạt, ngoại trừ khi chết đi.

Trong lòng Phương Thiệu Hoa vĩnh viễn chỉ có một Vệ Nhu Y. Lúc Vệ Nhu Y còn sống thì cô còn muốn tranh giành, nhưng bây giờ Vệ Nhu Y đã chết rồi…

Giống như một con đường dài không thấy điểm đến, mỗi một bước đều rất gian nan. Cô đã ba mươi mốt tuổi, đã qua tuổi thanh xuân của một người phụ nữ lâu rồi. Cô chẳng thể chờ đợi được nữa, cho dù là một năm hay chỉ là nửa năm.

Chuyện xưa giữa hai người chưa bao giờ khiến lòng người xao động, cũng chẳng phải chuyện tê tâm liệt phế gì, nhưng lại khiến người trong cuộc đau tận xương cốt mà một chữ cũng nói không ra.

Một đêm này Phương Thiệu Hoa cũng không đi, cũng không ngồi trên xe. Hắn cứ tựa lưng lên cửa xe, lẳng lặng qua một đêm. Mùa thu Paris khá lạnh, không khí mang theo sương gió táp thẳng vào người. Một đêm trôi qua, cả người hắn ướt nhẹp vì sương sớm.

Kiều Na biết hắn còn ở bên ngoài, chỉ là cô cũng không đi ra. Cho đến một lúc lâu sau, thanh âm động cơ xe vang lên, cô mới chậm rãi nhắm mắt lại.

Phương Thiệu Hoa nghĩ thì ra cũng có một con đường như vậy, ông trời mất hứng liền ném xuống một tảng đá chặn ngang, từ nay về sau cũng không thể bước qua phía bên kia.

Tiền Phong ném cho hắn một chủ ý quỷ quái: “Thiệu Thiệu, chém giết đi, vợ yêu của mình chính là bị cướp về đó. Đó là người phụ nữ của cậu, con của cậu, tại sao lại nhường cho người khác? Nhanh chóng cướp về đi!”

Chu Hiểu Đồng vung tay, Tiền Phong ngay lập tức ôm mặt, trương ra bộ dạng cún con bị ăn hiếp.

Phương Thiệu Hoa giựt giựt khóe mắt, cái chủ ý này có lẽ còn hữu dụng đối với Chu Hiểu Đồng. Thế nhưng Kiều Na thì lại khác, cô rất tự chủ cũng quá mức nhẫn tâm, bây giờ chỉ sợ dùng khổ nhục kế cầm lấy dao chĩa vào lồng ngực mình cũng không sài được.

Hắn cũng muốn làm như thế lắm, nhưng có hiệu quả sao?

Phương Thiệu Hoa cười, lại đi đến quán bar. Hắn uống rượu, bị cồn rượu khiến cho mơ mơ màng màng. Giấc mộng đó vô cùng lộn xộn, dường như chính là bối cảnh mười ba năm trước đây.

Quán bar sặc sỡ ánh đèn, căn phòng nghỉ tối đen như mực, cô gái kia đang khóc lóc, hương thơm ngọt ngào đến tận đáy lòng.

Lại đến quan cảnh của hơn một năm trước, cũng là quán bar, cũng là âm thanh ồn ào. Trên chiếc ghế cao ở quầy bar, một cô gái ngồi đó, trên người là chiếc váy màu đỏ, mái tóc đen dài óng ả, bàn tay đang nâng ly rượu đưa đến bên môi.

Đôi môi đỏ mọng của cô khẽ nhếch lên, châm một điếu thuốc, hừ lạnh một tiếng. Đôi mắt xinh đẹp đen láy sâu không thấy đáy, bàn tay kéo cà vạt của hắn, nói: “Sao? Người cũng bị Phương thiếu đá đi rồi, anh có định dùng bản thân để đền bù cho tôi không đây?”

Ánh đèn mờ ảo, khuôn mặt của cô tươi sáng, xinh đẹp như yêu tinh.

Thật ra quán bar ở thành phố S rất nhiều, gian phòng kia cũng không phải chỉ có một. Thế nhưng hắn lại chọn quán bar đó, đã vài lần, hắn cũng nhìn một cách vô thức, một mình cô ngồi đó, bóng dáng cô đơn châm một điếu thuốc.

Khi đó, tất cả vẫn chỉ là một trò chơi, hắn nghĩ rằng mình sẽ không yêu cô.

Ngày kết hôn của Kiều Na cùng Reynold càng ngày càng gần, chỉ còn không đến nửa tháng. Trong khoảng thời gian này, Kiều Na liên tục xuất hiện bên cạnh Reynold. Tin tức nhanh chóng truyền khắp các trang báo lớn nhỏ.

Người nào cũng biết, một cô gái Trung Quốc có thân mình thướt tha đã hạ gục thiên tài thương nhân nước Pháp nổi tiếng sắt đá.

Tin tức càng sôi nổi thì Phương Thiệu Hoa càng âm trầm. Hắn dường như chẳng khác nào một quả boom hẹn giờ.

Chỉ là không ngờ, ba ngày sau đó, một tin tức chấn động lại bùng nổ.

Tờ báo có lượng tiêu thụ lớn nhất Paris ném ra một tiêu đề nặng ngàn cân “Vị hôn thê của thiên tài thương nhân Reynold từng có đoạn thời gian làm phục vụ trong quán bar”

Vốn dĩ tin tức về buổi lễ kết hôn này đã thu hút không ít ánh mắt, bây giờ lại xuất hiện tin tức này liền không cần thêm nhiệt huyết cũng nháy mắt trở thành chuyện cười lớn nhất của Paris.

Tin tức của Kiều Na mười mấy năm qua lại bị đào ra toàn bộ. Từ chuyện cô được bao nuôi từ hồi đại học, chuyện cô bỏ học giữa chừng, cùng với từng mối quan hệ tình sử sau đó cũng bị lôi ra bàn tán, thậm chí còn khoa trương hơn chính là chuyện mười ba năm trước đây cô đã từng “bán hoa” trong quán bar. Nửa thật nửa giả, cũng mười phần máu chó, nhưng vẫn thu hút rất nhiều người.

Tô Mộc Vũ cầm tờ báo trong tay, trái tim lạnh dần. Cô ấy lập tức gọi điện thoại nhưng di động của Kiều Na đã khóa máy. Gọi không được, cô ấy càng lo lắng muốn chết.

Tại sao lại như vậy? Chuyện nhiều năm trước rốt cuộc là do ai đào bới ra? Nơi này không phải Trung Quốc, Kiều Na ở đây cũng không có kẻ thù, rốt cuộc là ai sẽ làm chuyện như vậy? Đây chính là mấu chốt!

Phong Kính lái xe đưa Tô Mộc Vũ đến nhà Kiều Na.

Nhưng căn biệt thự nhỏ xinh đẹp lúc này lại bị bao bọc bởi phóng viên, chật như nêm cối. Cánh cửa kia không ngừng reo vang tiếng chuông, thậm chí có người hô to kêu gọi.

Bỗng nhiên một tên phóng viên bị đá bay, hù dọa mọi người xung quanh. Phong Kính cùng Tô Mộc Vũ quay đầu lại liền nhìn thấy Phương Thiệu Hoa cả người đầy mồ hôi vừa chạy tới, ánh mắt sắc lạnh đầy sát khí. Hắn nhìn chằm chằm những tên ký giả kia, khiến cho bọn họ hốt hoảng.

Một chữ Phương Thiệu Hoa cũng chưa nói, lại nhảy vào xe chạy đi.

Mà giờ khắc này rốt cuộc Kiều Na đang ở đâu? Cô ở bệnh viện, sáng nay Phàm Phàm sốt cao không giảm, cô vội vàng đưa thằng bé đến bệnh viện. Thân thể Phàm Phàm quá yếu, chỉ một chút bệnh nhẹ đối với Kiều Na mà nói cũng là rất kinh khủng.

Lúc hay tin vụ scandal đó, Kiều Na cũng không có biểu cảm gì. Cô chỉ nhắm mắt, tắt điện thoại di động, tháo rời pin, không nói một lời mà ném nó vào trong thùng rác.

Phương Thiệu Hoa lật tung cả Paris, cuối cùng tìm được Kiều Na ở bệnh viện. Chỉ là giờ phút này cô đã không cần tới sự tồn tại của hắn, bởi vì bên cạnh cô đã có một người đàn ông khác – Reynold.

Phương Thiệu Hoa đứng bên góc rẽ của hành lang, hắn đứng đó, nhấc đầu đập vào vách tường vang lên thanh âm bộp bộp.

Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm - Scandal Tai Tiếng Nổ Tung