Canh Một Leo Tường Canh Hai Bò Vào Phòng - Độc Tình Phát Tác

Edit: Thanh Thanh Mạn

Hai chân chạm đất, Lưu Mật Nhi vội vàng nắm lấy Phượng Cảnh Duệ, mặt nghiêm nghị mở miệng: “Ngươi đang nghĩ đến điều gì?” Dọc đường đi nàng đã phát hiện Phượng Cảnh Duệ có chút không thích hợp.

“Hả?” Phượng Cảnh Duệ cúi đầu nhìn Mật Nhi, theo thói quen nâng khóe môi lên: “Không có gì.”

“Ngươi không muốn nói cho biết!” Lưu Mật Nhi liếc hắn một cái: “Ta còn không hiểu sao!”

Đưa tay nắm lấy cổ tay của nàng, Phượng Cảnh Duệ nhếch môi cười: “Nói cho nàng biết cũng vô ích!”

“Ngươi cảm thấy người hạ độc Hoàng thượng là Ngụy công công?” Có thể trực tiếp sống cùng với bọn họ chỉ có một Ngụy công công, Lưu Mật Nhi nghĩ vậy cũng là rất bình thường.

“Nhưng ta không nói như vậy.” Phượng Cảnh Duệ cười nhạt không nói. Dù có hắn cũng sẽ không thừa nhận.

“Thôi đi, ta cũng không phải là kẻ ngốc. Hoàng thượng muốn tìm ngươi cũng là do Ngụy công đề nghị đi!” Lưu Mật Nhi nghiêng đầu nhìn hắn một cái: “Tại sao ngươi muốn người kia từ trong tay hoàng thượng?”

“Người Phượng gia không thể chết trong tay người khác.” Phượng Cảnh Duệ yên lặng mở miệng. Ngay từ lúc Hoàng Lăng dưới đất xuất hiện, mẫu thân đã nói cho hắn biết chuyện của Phượng gia rồi.

Trừ Hoàng Lăng dưới đất của Phượng gia, nghiêm cấm tiếp xúc với người của Hoàng thất. Ngụy công công là một người, nhưng hắn cũng đã bị người của Phượng gia trục xuất.

“Vì sao?” Lưu Mật Nhi khó hiểu hỏi.

Phượng Cảnh Duệ hạ tròng mắt: “Cấm kỵ của Phượng gia!”

“Ồ! Vậy thì coi như ngươi chưa nói gì hết!” Lưu Mật Nhi hơi mím môi, màng tò mò, nhưng nàng sẽ không làm người khác khó chịu.

“Tại sao? Mật Nhi không phải là người của Phượng gia sao?”

“Không phải!” Lưu Mật Nhi không chút suy nghĩ lập tức nói.

Không khí trong nháy mắt lạnh xuống, Phượng Cảnh Duệ nắm tay Lưu Mật Nhi không buông. Đôi mắt đen lặng im đứng cách đó không xa nhìn Lưu Mật Nhi, một đôi mắt nhìn thẳng vào Lưu Mật Nhi.

“Tại sao ngươi không đi?” Lưu Mật Nhi quay đầu nhìn Phượng Cảnh Duệ đột nhiên dừng lại.

“Mật Nhi không thích ta?” Âm thanh tội nghiệp của Phượng Cảnh Duệ từ sau lưng truyền đến. Đôi mắt quả thật có thể nặn ra hai giọt lệ.

Chịu đựng kích động trợn trắng mắt, Lưu Mật Nhi quay đầu lại cầm lấy tay hắn: “Ngươi lại động kinh rồi phải không?”

Phượng Cảnh Duệ ngây thơ hất tay nàng ra: “Không thích ta thì đừng động vào ta!”

“Phượng Cảnh Duệ ngươi phát bệnh thần kinh gì vậy? Buổi tối khuya khoắt ngươi phát điên cái gì chứ?” Lưu Mật Nhi chống nạnh ngẩng đầu nhìn chằm chằm Phượng Cảnh Duệ: “Ngươi có đi hay không?”

“Không đi!” Phượng Cảnh Duệ xoay mặt.

“Vậy ngươi liền ngây ngô ở đây đi!” Lưu Mật Nhi cũng không miễn cưỡng, xoay người rời đi.

Bệnh thần kinh, không có việc gì lại động kinh! Quản ngươi đi tìm chết à! Ngươi thích nơi này thì đứng ở đây đi! Ta mới không thèm quản ngươi! Lưu Mật Nhi thở phì phò xoay người rời đi, để lại một mình Phượng Cảnh Duệ đối mặt với đêm khuya tối đen.

Nhếch môi cười, mắt thấy Lưu Mật Nhi sẽ biến mất trong tầm mắt, hắn nhanh bước đuổi theo.

“Phượng Cảnh Duệ là tên bị động kinh, kẻ điên…” Lưu Mật Nhi vừa nói chuyện vừa mắng tên sau lưng. Phượng Cảnh Duệ ở sau lưng lắc đầu bật cười.

“Mật Nhi, như vậy là không tốt nha, lại len lén mắng ta!”

Quay đầu lại, Lưu Mật Nhi trợn trắng mắt: “Ta mắng ngươi rồi sao?”

“Lấy tên ta để mắng còn không phải là mắng ta sao!” Phượng Cảnh Duệ cười khổ.

“Thế nào? Mắng ngươi thì thế nào? Cả người ngươi đều là của ta, ta mắng ngươi thì thế nào? Có bản lĩnh thì ngươi mắng lại ta đi! Ngươi dám mắng ta thử xem!” Lưu Mật Nhi tức điên, căn bản cũng không biết mình đang nói gì.

“Mật Nhi, tại sao hôm nay nàng lại tức giận như vậy?” Phượng Cảnh Duệ nghi ngờ mở miệng. Trước đây khi hai người nói đùa, căn bản nàng sẽ không có vấn đề gì. Hôm nay, hắn cũng chỉ nói một câu…

Nghĩ đến mình đã nói điều gì, Phượng Cảnh Duệ thầm kêu một tiếng không ổn! Xong đời, vốn là sau khi trải qua chuyện độc tình, Mật Nhi đã có phần xa cách với mình. Câu nói hắn vừa mới nói kia, không thể nghi ngờ đã đẩy hai người ra xa hơn.

Lưu Mật Nhi chống nạnh căm tức nhìn Phượng Cảnh Duệ, thật lâu sau nàng nhắm hai mắt lại, hít sâu một hơi: “Thôi.” Quay mặt xoay người rời đi.

Kéo thân thể của nàng lại, Phượng Cảnh Duệ tiến lên một bước ôm người vào trong ngực, đặt cằm trên vai nàng, hô hấp ấm áp thổi trên cổ nàng: “Mật Nhi, thật xin lỗi!”

“Không sao cả.” Nàng quật cường nói. Không biết là nói cho Phượng Cảnh Duệ nghe hay mình nghe.

Phượng Cảnh Duệ buộc chặt cánh tay ôm người trong ngực: “Không cho phép, không được nghĩ như thế nữa! Mật Nhi là của ta! Ta ở đây!”

Xương sườn bị hắn siết đến đau, Mật Nhi cũng không lên tiếng ngăn cản. Chỉ là yên lặng để hắn ôm thật chặt trong ngực.

Thầm than một tiếng, Lưu Mật Nhi đẩy Phượng Cảnh Duệ ra: “Ngươi thật sự mặc kệ Hoàng thượng đó sao?”

Xác định người trong ngực không tiếp tục giận mình, lúc này Phượng Cảnh Duệ mới yên tâm, giọng điệu chậm rãi: “Ta đưa thuốc giải cho hắn!”

“Ngươi cũng không có đi xem hắn!” Lưu Mật Nhi trợn mắt.

“Ta ngửi thấy được!” Phượng Cảnh Duệ nói đơn giản.

“Ngươi là chó à!” Lưu Mật Nhi liếc mắt: “Nói ngửi là có thể ngửi được sao?”

Ngược lại Phượng Cảnh Duệ cười không nói: “Ta có biện pháp. Lại nói, loại trình độ đó…”

Thật không biết người này là quá tự tin hay là quá rắm thúi.

“Mật Nhi, dáng vẻ của nàng của ta làm ta cảm thấy nàng rất xem thường ta!” Phượng Cảnh Duệ cười yếu ớt.

Cười mỉa một tiếng, Lưu Mật Nhi vẽ ra một nụ cười sáng lạn: “Thật khó được có khi ngươi có thể nhìn ra!”

Phượng Cảnh Duệ cười nói: “Thật ra căn bản không cần ta động thủ, vị hoàng đế kia không phải là người bình thường!” Người có thể tiếp tục sống trong hoàn cảnh đó, nhất định không phải là người bình thường, mà ánh sáng trong mắt vị hoàng đế kia cũng phải là người bình thường có thể có.

“Vậy ngươi đi làm gì?” Lưu Mật Nhi không rõ.

“Tìm người thôi!” Phượng Cảnh Duệ trầm ngâm chốc lát rồi trả lời, đồng thời là xác nhận một chuyện.

“À!” Lưu Mật Nhi đau đầu, không có bất kì ý kiến gì. Dù sao tên Phượng Cảnh Duệ này chuyện gì cũng đã chuẩn bị xong rồi. Nàng cũng không nghĩ ra chủ ý gì, không cần tiếp tục hỏi thăm nữa.

Thừa dịp ánh trăng, Phượng Cảnh Duệ và Lưu Mật Nhi chậm rãi đi dưới ánh trăng, mười ngón tay đan xen.

Trở lại nơi ở tạm, Phượng Cảnh Duệ theo Lưu Mật Nhi trở về phòng. Trong nháy mắt, Lưu Mật Nhi quay đầu nhìn hắn chằm chằm: “Làm gì đó? Phòng của ngươi không phải ở đây!”

Phượng Cảnh Duệ cười hắc hắc: “Ta muốn ngủ cùng một chỗ với Mật Nhi!”

“Ngươi đã dứt sữa chưa?” Lưu Mật Nhi nhướn mày.

“Dĩ nhiên rồi!”

“Vậy ngươi theo ta làm gì? Ta cũng không phải là mẫu thân của ngươi!”

“Nhưng nàng là nương tử của ta!” Phượng Cảnh Duệ vô lại nói, đưa tay đẩy cánh tay Lưu Mật Nhi ra, chầm chậm bước vào, đóng cửa lại rồi ôm Mật Nhi vào trong lòng.

Liếc hắn một cái, Lưu Mật Nhi ý tứ giãy giụa hai cái, tức giận nói: “Làm gì?”

“Ta muốn ngủ cùng Mật Nhi!”

“Ngủ cái quỷ, buông ta ra!” Lưu Mật Nhi tức giận mắng. Trong lòng lại bắt đầu lo lắng, mình có thể giống lần trước không, một đao đâm xuống…

Nghĩ đến đây, toàn thân nàng run rẩy, dùng sức đẩy Phượng Cảnh Duệ ra, lui một bước lớn về phía sau giương mắt nhìn Phượng Cảnh Duệ: “Ngươi trở về phòng của ngươi đi!”

Nhìn ra khiếp đảm cùng sợ hãi trong mắt nàng, Phượng Cảnh Duệ than thầm một tiếng: “Mật Nhi sẽ không tổn thương ta!”

“Ngươi cũng không phải là ta, làm sao ngươi có thể chắc chắn chứ!” Thận trọng lui về phía sau một bước, Lưu Mật Nhi né tránh ánh mắt của hắn.

Ánh mắt vô tình hữu ý nhìn lướt ra ngoài cửa sổ, Lưu Mật Nhi lùi về phía sau một bước, Phượng Cảnh Duệ tiến lên trước một bước. Hôm nay là đêm trăng tròn, cũng là lúc độc tình kích động nhất, lúc này hai người đơn độc chung đụng, khiến cho độc tình của Mật Nhi phát tác, hắn sẽ dễ dàng tìm cơ hội tiêu diệt.

“Ta sẽ tránh mà!” Phượng Cảnh Duệ cười khẽ.

Lưu Mật Nhi lại lắc đầu một cái. Tránh? Lần trước tại sao lại không tránh được? Nàng cũng không muốn lặp lại một lần nữa.

“Mật Nhi, ta thích nàng!” Phượng Cảnh Duệ nói thẳng: “Thật thích nàng, còn nàng?”

Nghe vậy, trong cơ thể Lưu Mật Nhi nóng ran, đầu óc bắt đầu hôn mê muốn ngất đi, nàng lắc lắc đầu: “Ta không có thời gian nói hươu nói vượn với ngươi!”

“Ta không có nói hươu nói vượn, ta thật sự vô cùng thích nàng đó!” Phượng Cảnh Duệ tiếp tục nói.

“Câm miệng, Phượng Cảnh Duệ! Ngươi không đi phải không? Ngươi không đi ta đi!” Không muốn tiếp tục nghe lời nói buồn nôn của Phượng Cảnh Duệ, Lưu Mật Nhi xoay người rời đi.

Một lúc vội vàng, Lưu Mật Nhi cảm thấy một trận di chuyển, Phượng Cảnh Duệ đã ôm nàng đặt lên bệ cửa sổ, hai người bốn mắt nhìn nhau, trán Phượng Cảnh Duệ chống trên trán nàng, môi mỏng khẽ nhếch: “Mật Nhi muốn chạy?”

“Ta mới không phải!”Lưu Mật Nhi khinh thường nói.

“Vậy nàng tránh cái gì? Không thích ta nói lời buồn nôn như vậy sao?”

“Ngươi thích buồn nôn nên cảm thấy thú vị. Ta không thích! Trời tối rồi, ta muốn ngủ!”

“Ta ngủ cùng nàng! Đã rất lâu không được ôm Mật Nhi ngủ rồi, ta…Ặc, Mật Nhi, nàng làm gì vậy?” Phượng Cảnh Duệ chưa nói hết đã thấy Lưu Mật Nhi căm tức nhìn hắn, không khỏi sờ mũi một cái, hỏi.

Một ngón tay Lưu Mật Nhi chỉ vào mũi Phượng Cảnh Duệ cả giận nói: “Trở về phòng của ngươi đi!”

Bất đắc dĩ, Phượng Cảnh Duệ không thể làm gì hơn là sờ mũi một cái, xoay người rời đi.

Đêm khuya, vốn nên là đêm lạnh như nước lại đột nhiên trở nên nóng bức. Lưu Mật Nhi lăn qua lộn lại không ngủ được, đột nhiên mở mắt, đồng thời ngồi dậy, nóng quá! Chuyện gì xảy ra vậy? Nàng phát sốt sao? Tại sao lại nóng như vậy?

“Mật nhi, nàng làm sao vậy?” Âm thanh Phượng Cảnh Duệ từ cửa sổ truyền đến, xoay mình đến giường.

“Tại sao ngươi lại ở chỗ này?” Lưu Mật Nhi hỏi hắn.

Phượng Cảnh Duệ im lặng. Giơ tay chạm vào cổ tay Mật Nhi, đồng thời mày kiếm hơi nhíu, là độc tình. Ngay lập tức Phượng Cảnh Duệ khom người rút ra chủy thủ dưới mắt cá chân, không chút do dự nâng tay đâm xuống một dao.

Trong nháy mắt máu đỏ tươi tràn ra, khi Lưu Mật Nhi hất chăn ra, kêu lên một tiếng: “Ngươi đang làm gì?” Tiếng nói run run, một cổ tay đang chảy máy đến trước bờ môi nàng.

Mùi máu tanh nồng đậm khiến Lưu Mật Nhi cau mày: “Ngươi điên rồi!”

“Nhanh lên một chút, mau uống vào!” Phượng Cảnh Duệ nghiêm mặt, trầm giọng nói.

“Ta không muốn! Ngươi đang làm gì vậy? Tại sao lại để ta uống máu của ngươi, ngươi có bệnh à?” Lấy chăn đắp lên vết thương của hắn, Lưu Mật Nhi tức giận mắng.

Nổi giận kéo tay nàng ra, Phượng Cảnh Duệ đưa cổ tay vào miệng nàng: “Nhanh lên một chút!” Độc tình phát tác giống như xuân dược, hắn không thể nhìn nàng chịu khổ.

Lưu Mật Nhi lắc đầu: “Tại sao ta nhất định phải uống máu của ngươi?”

Phượng Cảnh Duệ xoay mặt, gầm lớn một tiếng: “Nhanh uống vào!” Nói xong, không đợi Lưu Mật Nhi phản ứng liền đưa cổ tay vào miệng nàng.

Canh Một Leo Tường Canh Hai Bò Vào Phòng - Độc Tình Phát Tác