Cấm Kị Chi Luyến - Chương 104

Trực tiếp bế cô lên xe, sau khi quăng cho tài xế một tiếng “Lái xe”, anh lập tức ngồi lấn tới.

Cô giãy giụa, luống cuống muốn chống đỡ lại thân hình to lớn của anh, tay nhỏ bé thì tự chỉ chỉ vào mồm mình, không ngừng hơu chân múa tay.

Không hiểu vì sao, từ lúc nhìn thấy anh bước vào lễ đường, cô đột nhiên bị mất tiếng, muốn nói cũng không nói được. Chỉ có thể trơ mắt nhìn biểu hiện của anh từ giận dữ đến chán chường rồi thương tâm mà cô khi ấy thì không thể làm được gì, tim đau đớn vạn phần…

A a a a a…. Cô mở to miệng, cố gắng phát ra tiếng, nhưng vẫn vô ích. Anh vừa nhìn động tác của cô vừa không ngừng ngồi ép sát vào, ngón tay thon dài nâng cằm cô lên, cau mày nói: “Anh đã sớm thấy có điều gì kì quái ở đây! Ai đó sao lại có lá gan lớn đến thế, dám không nghe lời theo anh về! Thì ra…”

Cô lại khóc nức nở. Không, không phải là cô không muốn trả lời anh, chỉ là cô không thể nói ra tiếng mà thôi!

Anh vuốt ve đôi mắt to tròn đẫm lệ của cô, lẩm bẩm lên tiếng: “Cậu được lắm, Lăng Thịnh, lại dám bẫy tôi… Ha ha…” Anh cười đầy xảo, đôi môi mỏng khiêu gợi khẽ cong lên, làm cho cô không tự chủ được mà rùng mình một cái. Không biết Lăng Thịnh lúc này có đang giật mình chột dạ không nhỉ?

Chợt, anh không cười nữa, ánh mắt hung dữ nhìn cô làm cô sợ tới mức cả người nhũn ra, chỉ còn nghe thấy tiếng của anh từ từ tiến gần mình: “Đang mang thai đứa con của anh mà lại dám đi lấy người khác! Quả bóng nhỏ, lá gan của em cũng thật không nhỏ?”

Không, không phải như thế, mọi việc không phải như anh hai nghĩ đâu! Cô cuống quýt lắc đầu nhưng không thể mở miệng giải thích!

Anh như đã nhìn thấu được “lòng dạ son sắt” thấm đẫm nơi cô, khẽ gật đầu, giọng nói đầy suy tư: “Cũng đúng, với bản lĩnh này của em, dù cho em mượn gan trời, cũng không dám bẫy anh như thế! Tám phần là cái tên Tần Nhật Sơ đáng chết kia phá đám rồi!”

n ân ân ân. Cô ra sức gật đầu, ý muốn nói với anh: “Anh quả nhiên là tinh tường mọi việc!” Aizz, nay mai phải thành thật nhận lỗi với cậu rồi.

Anh nhìn bộ dạng gật đầu như bổ củi của cô, khẽ mỉm cười, ôm cô vào trong lòng. Bàn tay anh dừng lại ở trước ngực cô, cách lớp váy áo cưới, lại dịu dàng cười thêm một cái nữa.

Cả người cô run lên như cầy sấy, thật muốn lập tức nhảy xuống xe chạy trốn quá!! Thật đáng sợ, thật đáng sợ!!!

Ngón tay thon dài của anh đẩy áo ngực trắng noãn sang một bên, nhanh chóng chui vào tầng tầng lớp lớp váy áo, hướng về nơi mềm mại đẫy đà kia mà tìm kiếm. Tim cô đập cuống quýt rộn ràng làm ngực cũng phập phồng theo, cảnh tượng này làm đáy mắt anh xẹt qua một tia quỷ dị. Trước khi cô kịp phản ứng lại, anh đã hung ác dùng lực bóp một cái.

A… Cô muốn kêu thét lên một tiếng đau đớn, nhưng vẫn quỷ quái không thể phát ra.

Lúc này, bên tai cô vang lên giọng nói thâm trầm của anh: “Cứ cho là hôn lễ ngày hôm nay là do Tần Nhật Sơ chủ mưu. Nhưng quả bóng nhỏ ạ, ha ha, em cũng chính là đồng lõa trong vụ này đấy! Hơn nữa, lá gan em cũng chẳng hề nhỏ, dám để cho tên Tần Nhật Sơ đó hôn! Ha ha…em không hiểu được chân lý rằng cả người em từ trên xuống dưới chỉ có thể để Diệp Hiên Viên này chạm vào hay sao?”

Cô giật mình co rúm người lại. Nhớ ra nụ hôn trong hôn lễ vừa nãy với Tần Nhật Sơ, nhưng đó cũng chỉ là nụ hôn duy nhất mà thôi!

Sự xuất hiện của anh không phải đã khiến cho hôn lễ rất nhanh dừng lại hay sao? Lúc đó, Tần Nhật Sơ nhìn thẳng vào mắt cô, không thèm quan tâm khuôn mặt của anh đang sa sầm xuống, nhẹ nhàng vén khăn voan che mặt của cô lên: “Miên Miên, còn nhớ rõ giao kèo giữa hai chúng ta không?”

Giao kèo? Cô gật đầu một cái.

Tần Nhật Sơ cứ như sợ cô không nhớ ra, nói tiếp: “Hai ta ngày đó đã thỏa thuận rồi, sau khi chuyện này thành công, tôi có thể lấy một thứ từ em?”

Cô ngẫm nghĩ, vậy là đúng rồi. Theo như giao ước ban đầu của hai người, nếu như anh hai tới cướp dâu, đứng trước mặt mọi người mà tỏ tình với cô thì cô sẽ phải vô điều kiện đáp ứng một yêu cầu của Tần Nhật Sơ. Mà bây giờ, hiển nhiên là đã đến lúc cô phải thực hiện cam kết rồi, vì vậy cô lại gật đầu thêm một lần nữa.

“Như vậy…” trước khi cô kịp có phản ứng thì trong nháy mắt, Tần Nhật Sơ đã cúi xuống khuôn mặt cô, thả xuống đó một nụ hôn nhẹ như lông hồng. “Tôi chỉ muốn một nụ hôn mà thôi!” Nói xong, không đợi phản ứng dữ dội của anh hai, đã rút lui về phía sau.

“Miên Miên, chúc em hạnh phúc!” Nói xong, Tần Nhật Sơ liền lấy từ trong túi áo ra một lá thư đưa cho cô: “Bây giờ, Miên Miên, em đã không còn điều gì phải sợ hãi nữa rồi. Về mặt pháp luật, em đã là vợ của Tần Nhật Sơ, cho nên đối với trăn trối của ông ngoại em, em đã làm được rồi, bây giờ không còn phải thấy có lỗi với ông ấy nữa! Còn nữa…, thứ này tôi cho em. Bây giờ, tôi hoàn toàn trả lại cho em tự do và hạnh phúc!”. Sau đó, Tần Nhật Sơ xoay người bước xuống lễ đài, đi thẳng ra khỏi giáo đường, để lại cô đứng đó hai gò má nóng lên, ngơ ngác nhìn bóng lưng cô đơn ấy đang dần biến mất khỏi tầm mắt mình…

A, đau! Trên môi truyền đến một loại đau đớn kéo cô trở về với hiện tại. Mở to mắt, cô nhìn thấy anh đang nổi giận đùng đùng, trừng mắt nhìn cô: “Quả bóng nhỏ, em đã đi du hành không gian đủ chưa?”

Oa, mùi ghen tuông chua loét lên rồi nha! Cô vội vàng lắc đầu, giơ lên lá thư Tần Nhật Sơ đã giao cho cô, đưa cho anh.

“Em nghĩ đây là cái gì?” Anh nhìn lá thư trên tay cô, bất mãn trên mặt dần dần mất đi. Bàn tay nhẹ nhàng bóp một cái, lá thư đã bị mở ra. Lúc này, từ bên trong rơi ra hai tờ giấy.

Cô nhặt lên, vừa nhìn, sắc mặt đã không khỏi trắng bệch.

Trong phong bao có hai một là giấy thỏa thuận li hôn, hai là: di thư của cha cô – Nguyễn Diệp Thành.

Cấm Kị Chi Luyến - Chương 104